+ Reply to Thread
Results 1 to 2 of 2

Thread: Một Câu Chuyện Cảm Động - Memorial Day!

  1. #1
    ESE Student Dieu_nhac's Avatar
    Join Date
    March 2008
    Location
    NA
    Posts
    108
    Paltalk
    Dieu_nhac
    Blog Entries
    2
    Thanks
    13
    Thanked 153 Times in 59 Posts

    Default Một Câu Chuyện Cảm Động - Memorial Day!

    MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG-Memorial Day!


    Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.
    Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào các chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất:

    -Các cậu đi tới đâu vậy?

    -Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.
    Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá 5 mỹ kim.
    Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.

    -Không! Có vẻ như mắc quá đó. Bao lunch gì mà tới 5$.

    -Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẵng hay.

    Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn. Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta 50$ và nói:


    -Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính nầy.


    Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngỏ lới cám ơn tôi và nghẹn ngào:


    -Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq . Nghĩa cử nầy của ông như đang dành cho nó vậy.


    Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu.... Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi:


    -Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng.


    -Xin cho tôi gà


    Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà.


    Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi:


    -Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay nầy đối với ông.


    Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói:


    -Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.


    Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim.
    Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng Chúa ơi! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:


    -Tôi muốn được bắt tay ông.


    Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.
    Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe:


    -Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên.

    Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở.
    Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao?
    Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim.
    Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hoà tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vã bước đi mà không nói một lời. Lại thêm 25$ nữa.
    Nếu tính ra, tôi chỉ chi có 50$ mà bây giờ thu lại tới 75$. Kiếm được 25$ dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ. Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả.
    Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ đang kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói:


    -Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Chúa sẽ ban ơn cho các cậu.

    Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình.
    Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một. Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “ Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.
    Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.
    Xin Chúa ban sức mạnh và lòng can đảm cho bạn chuyển tiếp câu chuyện nầy tới bạn bè quen biết.
    Riêng tôi thì đã làm xong.



    ************************************

    Hôm nay là ngày chiến sĩ trn vong, ngày tưởng nh đến s hy sinh cao c ca nhng người lính đã nm xung cho quê hương đt nước, cho nn hoà bình thế gii. Xin cho tôi biết nh đến hương hn nhng người đã dám hy sinh mng sng mình vì người khác trong li kinh nguyn, trong thánh l nơi nghĩa trang, mt bó hoa trên nhng ngôi m vô danh, mt nén nhang trên bàn th, mt c ch đp vi nhng cô nhi qu ph đã chu nhiu thit thòi trong cuc sng…

    Xin cho tôi có lòng biết ơn vi nhng cu chiến binh, nhng thương phế binh, vi nhng chiến sĩ đang còn cm súng nơi chiến trường bng cách này hay cách khác như câu chuyn trên đ h biết rng có tôi luôn nh đến và biết ơn h.

    BOB = Bring your own bag

    Similar Threads:

    Other Threads:

    Last edited by Dieu_nhac; Jun 2, 2010 at 10:05 PM.

  2. The Following 6 Users Say Thank You to Dieu_nhac For This Useful Post:

    alternating_current (Oct 16, 2011), cherry_blossom262 (Nov 12, 2010), nhinho85 (Jul 30, 2010), q_elisa_p (Aug 13, 2010), sweet lion (Jun 2, 2010), tvcneo (Jul 31, 2011)

  3. #2
    ESE Student
    Join Date
    November 2011
    Location
    Viet nam
    Posts
    1
    Paltalk
    uppicsthao
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default

    TẠ ƠN


    Tôi tạ ơn Chúa vì chồng tôi cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp, bởi lẽ chàng đang ở ngay bên cạnh tôi, chứ không phải bên ai khác.

    Tôi tạ ơn Chúa vì con tôi cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho tôi, bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.

    Tôi tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà tôi phải trả quá cao, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một công việc tốt để làm.

    Tôi tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi luôn được bạn bè quý mến đến chơi.

    Tôi tạ ơn Chúa vì quần áo tôi bỗng trở lên hơi chật, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có đủ ăn,

    Tôi tạ ơn Chúa vì cái bóng của tôi cứ nhìn tôi làm việc, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang sống tự do ngoài nắng.

    Tôi tạ ơn Chúa vì sàn phòng cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một mái nhà để cư ngụ.

    Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả những lời than phiền về chính phủ, bởi lẽ như thế nghĩa là chúng ta đang được tự do ngôn luận.

    Tôi tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền cho hệ thống sưởi thật cao, bổi lẽ như thế nghĩa là tôi đang được ấm áp.

    Tôi tạ ơn Chúa vì người phụ nữ ngồi phía sau tôi trong nhà thờ hát sai.
    bởi lẽ như thế nghĩa tai tôi còn nghe được rất tinh tế.

    Tôi tạ ơn Chúa vì đống đồ phải giặt ủi,
    bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

    Tôi tạ ơn Chúa vì các cơ bắp của mình thấy mỏi mệt vào cuối ngày, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có sức để làm việc nhiều.

    Tôi tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm ban mai, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi còn đi lại, hít thở và cười nói, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang còn sống.
    và cuối cùng... tôi tạ ơn Chúa vì nhận quá nhiều thư từ gửi về, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến tôi...

    Tôi gửi bài này để các bạn hiểu rằng :"Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào!"

    Trần Duy Nhiên dịch




+ Reply to Thread