Hôm nay thứ bảy em ở nhà
Nấu ăn dọn dẹp , đi vô ra
Liếc cái điện thoại , thấy im ắng
Chẳng bít có nên, gọi hay không
Hôm nay thứ bảy , anh vẩn làm
Vội vội vàng vàng , đi cho lẹ
Quên cả chào em, quên hun cái
Lần sau như thế em giận dai
Nói thế thì nói em sao dám
Lỡ thương anh rồi , phải chịu thôi
Đời em nó khổ , thân long đọng
Vì chử tình duyên , phải lụy phiền
Tối qua anh nói lời thỏ thẻ
Vì em anh sẻ đi khắp nơi
Vượt ngàn ngọn núi và biển cả
Để đến bên em ..là được rồi ..
Lúc ấy ..em nghe tim mình nhức nhối
Lời ngọt ngào làm ấm vòng môi
Vòng tay em chặn ngang tim đó
Cảm nhận lời anh chảy ngọt ngào
Anh có biết em đang dần chết lịm
Trong tiếng anh , hơi thở nồng nàn
Em đâu biết trong mình còn lãng mạng
Anh hà hơi làm sống lại mầm xanh ..
Anh àh ..Thương anh quá...Mà buồn ghê , thứ bảy mà củng phải đi làm. Nếu em thế chắc em không chịu nổi...
Mà sao không biết em ngốc thế ...Cứ mổi lần trò chuyện cùng anh là em càng nhớ anh hơn , nhớ nhất là giọng nói ấm ấm đó ..
Em bít cảm giác này là đơn phương mà sao lòng em cũng có chút hy vọng ..Một chút thôi cũng làm em sống qua ngày..Em thầm nguyện ước anh cũng như em , củng chia sẻ cái cảm giác ấm áp em có ..
Đừng đùa giởn với trái tim em , anh biết nó nhỏ bé yếu đuối lắm đó ..Anh àh ..