Mình rất thích thơ tình xuân Diệu, bạn nào có thơ hay của Xuân diệu xin cùng chia sẻ nhé.
Other Threads:
Mình rất thích thơ tình xuân Diệu, bạn nào có thơ hay của Xuân diệu xin cùng chia sẻ nhé.
Other Threads:
Dài Đêm Thêm Nhớ
Mặt anh đã được em nhìn
Trăm muôn quyến luyến, triệu nghìn yêu thương
Mặt anh giờ ở trong gương
Vắng em, như một con đường quạnh hiu
Hỡi em ngàn thuở anh si !
Xa em chỉ xót xa vì nhớ em
Ngày dài, nỗi nhớ chưa êm,
Dài đêm thêm nhớ, thêm đêm nhớ dài ...
Tác giã: Xuân Diệu
Thương Mến Đầu Tiên
Đêm thanh trời đất lắng nghêng tai
Em khẽ bên anh nói một lời
"Em mấy đêm rồi không ngủ được
Bởi vì em nghĩ đến anh thôi"
Tình yêu là bữa tiệc muôn ngon,
Là suối trong xanh tắm mát hồn,
Là gió trên buồm căng phấp phới,
Là mây thương mến ấp đầu non
Nhưng xa hơn cả mọi chân trời
Hạnh phúc đưa ta đến tuyệt vời,
Là lúc trời tình chao sát cánh
Hồn ta như thể én bay đôi .
Em ơi, đẹp nhất khi con suối
Mới phát nguyên ra được nửa vời,
Thương mến đầu tiên em chẳng ngủ
"Cũng vì em nghĩ đến anh thôi"
Tác giã: Xuân Diệu
Hỏi ? ? ? ? ? ?
Một năm, thêm mấy tháng rồi
Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân
Gặp em, em gặp mấy lần
Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa
Ai làm cách trở đôi ta
Vì anh vụng ngượng, hay là vì em?
Trăng còn đợi gió chưa lên,
Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?
Hằng ngày em nói bao lời
Với cha, với mẹ, với người xung quanh
Với đường phố, với cây xanh,
Sao em chưa nói với anh một lời?
Tương tư ăn phải miếng mồi
Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương
Phải duyên, phải lứa thì thương,
Để chi đêm thẳm ngày trường em ơi !!!!!!!!!!!!
Tác giã: Xuân Diệu
Gặp Gỡ
Buổi chiều hôm ấy đáng muôn hôn
Hôn gió hôn mây với cả hồn
Hôn cái khúc đường, hôn cả bóng
Hàng cây xanh biếc dưới hoàng hôn
Dun dủi làm sao thế, hỡi em
Chiều nay em khoác áo trăm duyên
Em đi đôi dép xinh đơn giản
Em thật hồn nhiên, rất tự nhiên
Anh còn nghĩ ngợi bước như mơ
Mắt thẩn thơ trông cảnh thẩn thờ
Đàn của hồn ta ai vặn thế
Gặp nhau khi ấy bỗng hòa tơ
Anh muốn mang lời đi tạ ơn
Bầu trời như thể gió căng buồm
Hoa trong cỏ dại chiều hôm ấy
Đã đẹp tưng bừng hơn mọi hôm .
Tác giã: Xuân Diệu
Chiều Đầu Thu
Chiều đầu thu ôi hương hoàng lan
Ngạt ngào nhào trộn cả không gian
Mới còn nắng gắt hôm qua thế
Mà bỗng trên trời mây nhẹ tan...
Chưa tàn cuối hạ đã sang thu
Ngây ngất hôm nay một ánh mờ...
Mai hẳn lại về trong nắng hạ
Ô hay bàng bạc thực cùng mơ..
Chỉ biết di lăng hoa đã thơm
Cánh vàng hương lại chín vàng hơn
Cây cao lá thẫm đung đưa nhánh
Nhịp điệu mùa thu ngàn vạn năm....
Tác giã: Xuân Diệu
Dâng
Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương
Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương,
Đây lá bâng khuâng run trước gió
Đây em, cành thẹn lẩn cành thương.
Tất cả vườn anh rất đợi chờ
Bởi vì em có ngón tay thơ .
Đến đây em hái giùm đôi lộc,
Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ .
Bước đẹp em vừa ngụ tới đây .
Chim hoa ríu rít, liễu vui vầy .
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp
Ánh sáng ban từ một nét tay .
Xuân Diệu
-----------------
Offerings
Here is a bundle of longing, a fascicle of love;
And here the bud of dream waiting for the foggy light;
Here too the unquiet leaves fluttering in the wind
And here the twig of coyness with the shoot of love.
My whole garden is in a holding mode,
For you have such a touch of poetry.
Come here to pick a pair of fortune flowers
And save my heart from its ill-fated hope.
Your feet have hardly treaded round this way
Than birds burst out chirping, willows singing.
Open your arms to clasp the spring,
Then from your hand let there be light.
Translated by Thomas D. Le
Xuân Diệu
Ngô Xuân Diệu, known simply as Xuân Diệu, was born on February 2, 1916, at Tuy Phuoc, Binh Dinh Province, where his father Ngô Xuân Thọ, a schoolteacher, had married his mother Nguyễn Thị Hiệp.
For two years (1938-1940), Xuân Diệu was Huy Cận's roommate at the College of Agriculture in Hanoi, from which he received his engineering degree in agricultural science in 1943. He died on 18 December 1985.
A prolific poet, Xuân Diệu wrote some 450 poems, a large number of which had never been published. His representative works include a collection of poems in the volume Thơ Thơ (Poetry, Poetry, 1938), Gửi Hương Cho Gió (Perfume to the Wind, 1945), Ngọn Quốc Kỳ (The National Flag, 1945), an anthology Tuyển Tập Xuân Diệu (Xuân Diệu Anthology, 1983), a collection of short stories, Phấn Thông Vàng (The Yellow Pine Pollen, 1939), diaries, essays, and literary criticisms.
Xuân Diệu embodies the New Poetry Movement in style, if not in spirit. His poetry is imbued with emotions, intense, powerful, burning, and replete with insatiable yearning. He treats the theme of love with highly expressive images, musicality, audacious imagination, and sometimes biting bitterness. His most enduring legacy lies in the freshness of his poetic imagery, his intensely personal tone, the authenticity of his feelings that resonate among modern readers, a startling diction, and the boldness of his artistic sensibility. Without a doubt Xuân Diệu is a supremely romantic poet, whether or not juxtaposed to French or English romantics.
Phải Nói"I am deeply in love, dear, is that not enough?
"Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều
"Anh biết rồi, em đã nói em yêu;
"Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ ?"
-- Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không.
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,
Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,
Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết !
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
Xuân Diệu
Say It
"How greedy you are, and demanding too!
"You already know, for I've told you I love you.
"Why insist on me repeating old stuff so oft?
You love me deeply, but is that enough?
If you are in love, but you just keep it inside
And not show it, then words are empty,
And beauty is as cold as marble.
I have an immense desire, did you know?
And absolute, too. I'm in constant search of you.
If today's truth is truth no longer tomorrow,
How can, my dear, love ever be old too?
Be deeply in love, but that is still not enough.
You've got to say love, hundreds, no, thousands of times.
Be so loving that every night is one of spring,
And birds and butterflies freed in the love garden.
Say it, you must say it, you must.
With words that dwell privy in your eyes and your brows
With joy, bashfulness, and ecstasy at dusk,
With head cuddling, smile on your lips, and grasping arms,
With wordless intensity, what else do I know!
Just make sure you don't stay frigid as ice
Or be unmoved beside one burning with desire,
Nor be as placid as still water in the pond.
Be deeply in love, but that is still not enough.
Translated by Thomas D. Le
5 April 2004
Xa Cách
Tặng Ðỗ Ðức Thu
Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữạ
Anh sắp giận, em mĩm cười, vội vã
Ðến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cứ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
-- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rố.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực !
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !
Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !"
Xuân Diệu
Still Too Far Away
To Do Duc Thu
The other day you sat too far away from me
So I asked you to move over a bit closer.
You inched over closer, but I demurred.
To be a good girl you inched still closer.
As I was boiling over, in haste with a smile
You scooted closer soothing, "Here I am!"
I brightened up then scowled at once
For I thought, you were still too far away.
A lover's eyes, how abyss-like they really are!
O high heaven, the forehead of a lover!
What do I see deep behind beauty's face
That I grasped in my frustrated hands?
Even with faith in one life, one dream,
You are you, and I am still me.
Is it possible to cross over the Great Wall
Of our two universes filled with mystery?
Though longing flows down the river of time
My past, I did not share with you.
My soul's dark recesses darker than night
Inscrutable to me, inscrutable to all.
Always searching, suspicious, baselessly jealous
I want to inspect your mind in its dreams.
But I keep my unexpected dreams from you
Just as you keep the naked truth from me.
Let's bring our heads together, press our breasts!
Let our hair short and long mingle!
Our arms! Let them squeeze our shoulders!
Let our love well up in our eyes!
Let's close our lips with a tight seal
So I can hear the pearls of your teeth.
Enraptured I fain say to you,
"Come closer! You are still too far away!"
Translated by Thomas D. Le
10 April 2004