-
Apr 29, 2007, 05:35 PM
#1
Mu*u Sinh O*? Tuo^?i 90
Mưu Sinh Ở Tuổi 90
CA^`N THO+ - Theo báo quốc nội, tại quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ, có một bà cụ già dù đã bước qua tuổi 90, đã vẫn ngày ngày xin vải vụn may những miếng nhắc nồi mang ra chợ bán mưu sinh. Không chỉ tự lo chuyện cơm áo cho mình, cụ còn chung tay cùng người con út nuôi 6 đứa cháu côi cút. Báo Cần Thơ viết về cuộc sống khốn khó của cụ qua đoạn ký sự như sau:
Kể chuyện đời mình, cụ Lâm Thị Mót, ở đường Tầm Vu, Phường Hưng Lợi, quận Ninh Kiều, cứ khóc vì tủi thân. Từ trước đến giờ có lẽ chưa một ngày cụ được sống sung sướng. Cha mẹ đều là nông dân, chưa đầy 10 tuổi đầu, cụ đã quen với việc dầm mưa dãi nắng kiếm miếng ăn. Rồi cụ lập gia đình, cái nghèo cứ đeo bám mãi. Sống thiếu thốn, cùng cực quá nên 12 trong số 16 người con của cụ đều bị bệnh, chết trẻ. Bằng tấm lòng người mẹ, cụ đã gắng kiếm sữa bồi dưỡng cho con bằng những đêm thức trắng làm thuê đủ mọi thứ. May mắn 4 người con còn lại rồi cũng vượt qua những đợt bệnh hiểm nghèo tiếp tục sống với cụ, chỉ có người con thứ 15 bị mù đôi mắt.
Lo cho con cháu thành gia thất, cụ cũng đã 70 tuổi. Những tưởng tuổi già sẽ được vui vầy, an nhàn nhưng ngược lại cụ còn khổ hơn. Từ con đến cháu nội ngoại của cụ khi lập gia đình cứ gặp chuyện không may; có người bị chồng bỏ, thất nghiệp, bị tai nạn... lại tìm về với cụ. Căn nhà tình thương nhỏ xíu trên đường Tầm Vu do địa phương cất, giúp cụ khỏi cảnh "màn trời chiếu đất", nay chen chúc hơn 10 người. Ðể không là gánh nặng cho con cháu, cụ đã tự làm lụng kiếm miếng ăn bằng cách đi quanh xóm, coi ai mướn gì thì làm. Nhìn bà cụ già yếu đi còn không vững, nhiều người thương cho đồ ăn sống qua ngày chứ ai nỡ mướn. Cụ bèn nhặt nhạnh vải vụn ở các tiệm may và xin thêm quần áo cũ về cắt may miếng nhắc nồi, cứ một cặp bán 500 đồng, cũng đủ bữa rau, bữa cháo qua ngày.
Ngày nắng cũng như mưa cụ đều xách hàng ra chợ bán tới gần 12 giờ mới về. Những bữa không có gì ăn, cụ xỉu giữa chợ, chị em tiểu thương xúm lại đưa vô trạm y tế. Biết hoàn cảnh của cụ nên sáng nào các dì bán gần cũng đem bánh, sữa lại cho; các chú xe ôm có người chở không lấy tiền, có người còn xung phong bán giùm cụ. Những miếng nhắc nồi bình dân rẻ như cho của cụ có mặt ở khắp các chợ ở Cần Thơ... Người ta mua vì thương cụ nhiều hơn là để dùng, có người mua 1 trả 10..., cũng có người chỉ ghé cho tiền rồi đi. Mười mấy năm qua, gia đình cụ sống chủ yếu nhờ vào những tấm lòng nhân ái đó.
Báo Cần Thơ ghi nhận rằng mơ ước lớn nhất của cụ là được nhìn con cháu làm ăn khấm khá, không còn phải chịu cảnh chạy gạo từng bữa nữa. Có thể điều đó còn xa nhưng với hiện tại, cụ cũng đã có một niềm vui để hãnh diện với đời, đó là con cháu của cụ chưa làm điều gì sai quấy cả, bởi ai cũng nằm lòng câu "Ðói cho sạch, rách cho thơm" mà cụ nhắc nhở hàng ngày.
Similar Threads:
Other Threads:
-
-
Apr 29, 2007, 07:23 PM
#2
Making A Living at 90 Year-Old
According to a newspaper at Ninh Kieu county, Can Tho, an elder, although already over 90 year-old, still gathers small pieces of cloth, sews them into oven mitts, and sells them in the open market to make a living. Not only making a living for her own life, this old woman also helps her youngest child raising six orphan grand-children. Can Tho Newspaper wrote about her difficult life through the chronicle below:
While retelling her own life story, elder Lam Thi Mot, currently residing at Tam Vu Street, Hung Loi District, Ninh Kieu County, kept on crying in self-commiseration. From the beginning until now, she has never had a day in happiness. Both of her parents were farmers. Even before turning the age of 10, she was already familiar with the hardship of making a living to put food on the table. Still, she got married, and poverty kept clinging onto her life. Living in needfulness, so impoverished that 12 of her 16 children had been ailed and died young. With her motherly love, she had tried looking for milk to feed her children through many white nights working on various extra jobs. Luckily her 4 survived children managed to live through life threatening illnesses and continued to live with her, with only the 15th child is blind.
After supporting most of her children to have their own families, she was already about 70. One might have thought that she finally could enjoy her life leisurely and happily then, but in the opposite, she has been even more miserable. From her children to her grand-children, their lives after marriages constantly encountered with misfortunes; Some were abandoned by their husbands, unemployed, or had been in accident… thus eventually they all came back under her wings. The little house of love on Tam Vu Street, which was granted by the local government to help her avoiding the “sky-earth home” situation, is now hustling more than 10 individuals. Refusing to be a burden for her descendants, she continued to find work to support herself by wandering around the neighborhood, and do any kind of work that anyone offers. Pitiful from the sight of a frail aging woman hardly able to hold herself up, many kindhearted neighbors would give her food for each passing day instead of asking her to do anything for them. Thus she gathers extra pieces of fabric from several custom alteration shops, and begs for worn-clothes which she uses to cut out and sews them into oven mitts. She would sell them for 500 dong per pair, thus the income turns in just enough for a simple vegetable or porridge meal each passing day.
Rain or shine, she always takes her handiworks to sell in the open market until about 12 noon everyday. On the days without any food to eat, she even passes out in the middle of the market, and those young women from the market would gather in and bring her to the medical station. Knowing her difficult situation, other women in the market would bring cookies, or milk to give her; motorcycle drivers would give her rides for free, some people even volunteer to sell for her. The simple oven mitts that are as cheap as given away which she made are present in every open market around Can Tho City. People buy them because they pity her more than their need to use them. Some would buy one pair and pay 10 times more than the price… There are also people who just stop by to give her money and then leave. For more than a decade went by, her family lives mainly on those generous hearts.
Can Tho newspaper acknowledges that her utmost desire is to be able to see her descendants being able to earn a decent living, and not having to worry for the daily meal anymore. Maybe that wish is still far ahead, but at the moment, she already has her own happiness to be proud with life. Her descendants have never done any wrong, for everyone memorizes the phrase, “Hungry but clean, ragged but not smelly” (meaning even when destitute, behave nobly), of which she reminds them everyday.
-