Vẫn Tin Cái Ngoéo Tay

Chiều lãng đãng, con sông nằm lượn khúc
Soi ánh hồng ngai ngái giữa im thinh
Lá xoay vòng vẫy chào nhau trong gió
Ngỡ chừng như ai đó gọi tên mình

Thu trở lại mang nỗi buồn thật mới
Hay ta vừa rời khỏi chỉ hôm qua
Hạnh phúc còn lâng lâng cùng mây khói
Giữa mơ hồ, tưởng em đến cùng ta

Ai vuốt ve giòng sông thiêm thiếp ngủ
Mà ngoan hiền như em thuở mới quen
Nghe sóng gợn êm trên từng tiếng "dạ"
Nhưng trong lòng giông bão đã bùng lên

Dẫu con nước có lúc đầy lúc cạn
Vẫn tin em thật lòng trong cái ngoéo tay
Có xa cách mới có vui ngày gặp lại
Sẽ bắt em đền cho thương nhớ hôm nay


Similar Threads:

Other Threads: