Ngoài hiên vắng giọt thầm cuối đông
Trời chợt nắng, vườn đầy lá non
Người lên tiếng hỏi người có không
Người đi vắng về nơi bế bồng

Đừng phai nhé một tấm lòng son
Thuyền nào đã chở mất thuyền quyên
với những thuyền buồm lớp lớp ra sông
Xin có lời mứng giữa chén rượu nồng
Với những cuộc tình bão tố lênh đênh
Xin có một lần uống chén muộn phiền

Nhà im vắng, cửa cài đóng then
Vườn mưa xuống hành lang tối tăm
Về thôi nhé, cổng chào cuối sân
Hờ hững thế loài hoa trắng hồng
Chào chiếc lá nằm giữa vườn hoang
Gửi đâu đó một chút tình riêng.

(Giống như giọt nước rơi xuống thật chậm, giọt nước đã vỡ tan, nhưng dư vị và cảm xúc thì còn phảng phất mãi. V)