Apply now for the 2010-2011 ESE Scholarship before September 17, 2010.

ui jaa

Serenade...

Rate this Entry
Không biết đã bao nhiêu lần đi làm về, kéo toang rèm cửa cho ánh nắng tràn vào căn phòng bé xíu... Chọn 1 chiếc ghế, 1 tách cà fê nhỏ, ngồi nhìn ánh hoàng hôn và nghe giai điệu Serenade.

Bài nhạc chậm trôi như những giọt nắng cuối ngày buông thả nhẹ nhàng khi màu đêm đang dần buông xuống. Có chút gì đó như lắng đọng vô hình; Một sự mất mát dường như không thể nào níu kéo. Một nỗi buồn vô cớ bỗng chợt xâm chiếm vào hồn, dẫu cho là lúc ta bình yên nhất.

Từng tiếng réo rắt của âm đàn Violin như thôi miên ta vào một buổi chiều xa lắc, một buổi chiều như hiện hữu bỗng chốc hoá xa xăm...

Submit "Serenade..." to del.icio.us Submit "Serenade..." to Digg Submit "Serenade..." to StumbleUpon Submit "Serenade..." to Facebook Submit "Serenade..." to Google

Tags: None Add / Edit Tags
Categories
Uncategorized

Comments

  1. sweet lion -
    sweet lion's Avatar
    "...khi màu đêm đang dần buông xuống... "<-- cho mình hỏi màu đêm là màu gì dzị?
  2. ThanksForTeachingMe -
    ThanksForTeachingMe's Avatar
    Miss Sư Tử Hà Đông, ủa lộn, Sư Tử Ngọt Ngào, câu này phải là:

    "Bài nhạc chậm trôi như những giọt nắng cuối ngày buông thả nhẹ nhàng khi màn đêm đang dần buông xuống."

    Còn nếu hỏi màn đêm có màu gì, thì Thanks thấy là màn đêm có màu xanh-đỏ-tím-vàng nói tóm lại là màu của những ngọn đèn quảng cáo đủ màu sắc trên đường phố. Hay là màu sáng trắng của ánh đèn neon sáng choang khi mình ngồi học bài, đọc báo... Hoặc là ánh nến khi cúp điện kkk... Và đẹp hơn cả là màu sắc lung linh của hàng ngàn ánh sao nhấp nháy trên bầu trời.
  3. ThanksForTeachingMe -
    ThanksForTeachingMe's Avatar
    May I translate it into English?

    I don't know how many times I get home from work, pulling the curtain to invite the sunshine into the tiny room. Picking out a chair and with a small cup of coffee, I watched the sunset while listening to the melodies of Serenade.

    The slow-playing song drifted gently like the falling sunset leaving for the approaching night. There were some invisible things that is slowly sinking down, it’s like something that is lost and can’t be recovered.Sadness, without reason and without warning, invaded my soul at its most serene moments.

    The forlorn sound of the violin hypnotizes me, bringing me back to a faraway evening, the evening that is slowly transcend into infinity.
    Updated Aug 24, 2010 at 08:44 AM by ThanksForTeachingMe (Thanks, thầy Bear)