View Full Version : Viết cho những gì đã qua!
eyedearvs8
May 18, 2010, 10:02 AM
Mình bắt gặp được forum nay khi tham gia Paltalk, là một đứa mê tiếng Anh từ khi bé, nhưng có lẽ mình chưa khi nào dành nhiều thời gian để mơ ước được nghêu ngao một bài hát tiếng Anh thành sự thật.
Không biết có ai như mình, thích học tiếng Anh chỉ để hát được những bài hát tiếng Anh?
eyedearvs8
May 19, 2010, 11:20 AM
Hôm qua mình chẳng làm được gì cho ra hồn. Có những điều muốn quên sao nó cứ mãi trong đầu ko vứt bỏ được, còn những điều cần thiết ghi nhớ thì nó lại bay đâu mất hết. Người ta gọi đó là cuộc sống, đó là điều tất yếu, nhưng sao mình thấy bản thân chưa có sự nổ lực để quên và để nhớ.
Hai điều đấy tưởng chừng đơn giản, nhưng với mình sao khó quá khi giải quyết nó.
Cả ngày đọc linh tinh, soạn bài, đọc văn kiện, nói chuyện với mấy người bạn, lên Paltalk học tiếng Anh, tối thì nằm nghe các rule tải trên mạng về mà mắt cứ nhắm lại, mình lười quá.
Bản thân luôn mong muốn nhiều thứ, nhưng chưa làm được gì cho ra hồn. Luôn tự bảo mình phải cố gắng, cố gắng và cố gắng hơn nữa, nhưng sao mình lại tự bỏ cuộc. Mình lười biếng, thiếu ý chí quá phải không? Trong sâu thẳm của bản thân, mình cảm thấy mình ko có một động lực gì hết. Chán cuộc sống này quá, chán mọi thứ quá. Làm sao để bắt đầu lại với ngày trước căng tràn nhiệt huyết? Mình phải làm sao?
HcVcT
May 20, 2010, 07:59 AM
Đường đời cần mục tiêu và nghị lực. Mục tiêu sẽ cấu tạo đường hướng ta đi. Khi đi, đừng quên hít từng hơi thở, ngửi từng nụ hoa, cảm nhận từng làn gió mát, ngắm từng cảnh đẹp... vì đó là nguồn gốc tạo ra cho ta nghị lực trên cuộc hành trình. Không có mục tiêu, ta sẽ lạc lõng. Không có nghị lực, ta sẽ nhàm chán. Mục tiêu bạn là gì? và từ đâu bạn bạn có nghị lực sống? Hôm nay bạn đã làm gì cho chính bản thân bạn?
The reward at the end of a journey is the journey itself. Enjoy the journey that your end reward would be greater.
eyedearvs8
May 20, 2010, 05:24 PM
Không biết tại sao mình có thể ngồi cười băng quơ khi nghĩ về một người khác như vậy?
eyedearvs8
May 21, 2010, 02:23 PM
Hôm qua là một ngày tuyệt vời đối với mình. Nhiều niềm vui, nhiều điều bất ngờ đến với mình làm mình ngạc nhiên quá. Hình như lâu lắm rồi mình mới cảm thấy niềm tin, thấy yêu đời như vậy, Cám ơn nhưng người bạn, cám ơn cuộc sống nhiệm màu tuyệt đẹp.
À nhỉ, nhớ một người cũng vui lắm chứ. Buổi chiều, đi làm về, trên đường mình bắt gặp một đôi chạy xe đạp nhưng tay thì nắm lấy nhau, hì, tự nhiên mình thấy yêu quá hình ảnh đó, thế là cười một mình, cười cho sự lãng mạng, cười cho một hạnh phúc đơn sơ, cười cho cuộc sống muôn màu, muôn vẻ. Rồi tự nói với mình "nhỏ ơi, cuộc sống vui lắm chứ, cuộc sống đẹp lắm chứ, sao lại phải chán chường, sao lại sống cho những gì đã đi qua, nhìn về phía trước kìa, ôi, cuộc sống mới đẹp lam sao
HcVcT
May 22, 2010, 12:53 AM
Eyesdearvs8, mình thích cách bạn viết xuống những ý nghỉ của bạn. Bạn có thử dịch sang tiếng Anh chưa ??? Bạn thử xem...
Cho mình thử 1 đoạn nhé...
Yesterday was a wonderful day. Lots of happiness and unexpected events came over me and caught me by surprise. It seems like it's been a long time since I felt the certitude and the love for life. I thank my friends and thank life with all of its splendors.
Ahh yes, missing someone can also be very enticing. Coming home from work in the afternoon, ... ... ... bạn tiếp đi ... ;)
eyedearvs8
May 24, 2010, 10:16 AM
Mình cũng rất muốn viết bằng tiếng Anh, nhưng mình chưa tự tin với vốn tiếng Anh của mình, HcVcT thông cảm cho mình nhé, mình sẽ cố gắng học để có thể viết được, sợ rằng viết, các bạn ko biết mình viết cái j nữa, híc lộn xà ngầu hết.
eyedearvs8
May 24, 2010, 10:30 AM
Nhừng ngày cuối tuần là những ngày dài với mình. Mình không đi đâu, chỉ dành thời gian cho ở nhà, ở nhà và ở nhà. Ngủ, xem phim, ko online, ko lướt web, ko paltalk...---> lười biếng quá, mình sắp lăn rồi, ko đi được nữa. Uh, nhưng phải tự thưởng cho mình sau một tuần dài làm việc chứ. Hôm nay, ngày đầu tuần, mình sẽ có một tuần làm việc bận rộn với nhiều kế hoạch, không biết có lười quá, ham chơi quá mà không làm được cái nào không nữa. Oa, nhưng mình cảm thấy phấn khởi quá, chỉ khi nào mình có nhiều công việc, mình mới có thể là mình, mới có thể sống hết mình, nếu không, mình chết vì lười biếng mất.
Trong tuần này mình phải viết 2 tin ngắn về thông tin của cơ quan mình cho báo, đi thực tế huyện, hoàn thành một bài viết của mình cho tạp chí, làm cho xong báo cáo tổng hợp ý kiến mà thứ 6 rồi họp, dự giờ thầy ở Học viện báo chí tuyên truyền vào giảng và đặc biệt phải hoàn thành xong giáo án mà mình đã kéo dài lê thê cả tháng nay.
Nhiều quá, không biết làm được không nhưng mình sẽ cố gắng. Ah, còn nữa chứ, mỗi tối phải dành thời gian để học tiếng Anh nữa chứ, cố lên nhỏ ơi! Một ngày mới thật tốt đẹp đang đến kìa!
Kien Truc Nha Dep
May 24, 2010, 02:00 PM
Mình cũng rất muốn viết bằng tiếng Anh, nhưng mình chưa tự tin với vốn tiếng Anh của mình, HcVcT thông cảm cho mình nhé, mình sẽ cố gắng học để có thể viết được, sợ rằng viết, các bạn ko biết mình viết cái j nữa, híc lộn xà ngầu hết.
Translation:
I wish I could write in English, but I haven’t had enough confidence in myself, yet. I hope you understand me, HcVcT. I will try, but for now, I’m afraid that if I wrote, no one would know what I was writing. Hic, it would be quite messy.
eyedearvs8
May 24, 2010, 04:58 PM
Thanks alot Kien Truc Nha Dep! You are too kind! I try
Kien Truc Nha Dep
May 25, 2010, 04:25 PM
Hello bạn eyedearvs8,
Hy vọng sớm đọc được những tâm sự bằng tiếng Anh của bạn hén. Nếu bạn không phiền, cho phép mình tập tành dịch vài đoạn. Thú vị ở chỗ mình phải đoán xem bạn nghĩ gì, viết gì mới dịch được hi hi.
Viết cho những gì đã qua!
Mình bắt gặp được forum nay khi tham gia Paltalk, là một đứa mê tiếng Anh từ khi bé, nhưng có lẽ mình chưa khi nào dành nhiều thời gian để mơ ước được nghêu ngao một bài hát tiếng Anh thành sự thật.
Không biết có ai như mình, thích học tiếng Anh chỉ để hát được những bài hát tiếng Anh?
Translation:
Writing about past events!
I found out about this forum when I joint paltalk. I’ve loved English since I was young. However, I haven’t put in enough effort to realize my dream of singing an English song.
I wonder if there is someone like me, who loves to learn English just to be able to sing English songs?<input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden"><input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden">
eyedearvs8
May 27, 2010, 11:45 AM
Mấy ngày ko viết rồi, mình thấy mình lười quá rồi đó. Phải lên dây cót tinh thần mới được.
Hôm này là một ngày tuyệt vời với mình, ước mong của mình đã được ghi nhận rồi. Mình được đưa đi đào tạo Cao học. Oah, một cụm từ mới đẹp làm sao. Hì, đang tự mãn kìa nhỏ ơi. Không được như thế, mình còn phải ôn tập kiến thức nữa chứ, còn phải lo học cho tốt để thi cho đậu nữa kìa. Thiệt tình nha. Hì, nhưng không thể dấu được niềm vui, mình vui quá, hân hoan quá! À, nhỏ ơi, phải nhớ một điều là cố gắng nhé, 25 tuổi bồng bột và sai lầm nhiều đấy. Cố lên biết không.
PS: Àh, mình quên cám ơn Kiến trúc nhà đẹp nữa. cám ơn bạn, eyedear sẽ học từ những đoạn dịch của bản
Kien Truc Nha Dep
May 27, 2010, 03:14 PM
Mấy ngày ko viết rồi, mình thấy mình lười quá rồi đó. Phải lên dây cót tinh thần mới được.
Hôm này là một ngày tuyệt vời với mình, ước mong của mình đã được ghi nhận rồi. Mình được đưa đi đào tạo Cao học. Oah, một cụm từ mới đẹp làm sao. Hì, đang tự mãn kìa nhỏ ơi. Không được như thế, mình còn phải ôn tập kiến thức nữa chứ, còn phải lo học cho tốt để thi cho đậu nữa kìa. Thiệt tình nha. Hì, nhưng không thể dấu được niềm vui, mình vui quá, hân hoan quá! À, nhỏ ơi, phải nhớ một điều là cố gắng nhé, 25 tuổi bồng bột và sai lầm nhiều đấy. Cố lên biết không.
PS: Àh, mình quên cám ơn Kiến trúc nhà đẹp nữa. cám ơn bạn, eyedear sẽ học từ những đoạn dịch của bản
<link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CMe%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml 1%5C01%5Cclip_filelist.xml"><!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:VNI-Times; panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:7 0 0 0 19 0;} @font-face {font-family:Verdana; panose-1:2 11 6 4 3 5 4 4 2 4; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:-1593833729 1073750107 16 0 415 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:VNI-Times; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman";} </style> <![endif]--> Translation:
I haven’t written for a few days already. How lazy I am! I guess I have to revive my effort.
Today is a wonderful day! My dreams have become reality: I was accepted to pursue my master degree. Oha, how terrific! Hmm, I’m too proud of myself again! It’s not the time, yet. I need to review my lessons. I have to study for the test. But I can’t hide my excitement! I’m so exhilarated, so belated. “Hey, you,” I’m trying to calm myself down, “you’ve got to remember that a 25-year old could be quite impulsive and full of mistakes. Try your best, OK?”
To Eyedear: I hope you will pass the postgraduate examination. (f)<input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden">
eyedearvs8
May 27, 2010, 05:00 PM
Cám ơn kiến trúc nhà đẹp nhiều lắm, mình sẽ luôn cố gắng, luôn luôn cố gắng. Don't give in. Đó là câu nói mà mình luôn viết ở góc học tập ngày trước, còn bây giờ thì ngày chổ bàn làm việc.
Niềm vui của mình hôm nay hình như lây sang cả mọi thứ, ko biết có phải như vậy ko, nhưng sao mình nhìn cái gì cũng thấy nó vui hết. Hì, cho mình một ngày để mở tưởng, để lâng lâng, ngày mai, ngày mai mình sẽ bắt đầu một ngày làm việc mới, cố gắng, cố gắng ôn tập nhiều hơn nữa. Nhớ ko nhỏ kia.
Cám ơn cuộc sống nhiệm mầu!
HcVcT
May 27, 2010, 11:54 PM
I haven’t written for a couple of days. I notice I am getting too lazy. I need to refresh (rejuvenate ?) myself.
Today is a wonderful day for me. My dream comes true. I was chosen to advance toward a master degree. Wow, that was a beautiful phrase! Hi`, I am so proud of myself. I shouldn’t be like that. I have to study hard to pass the postgraduate exam. Honestly, I still can’t hide my happiness. I am so happy! Ah, note to self: have to remember to keep trying, 25-year-old can be hasty and make mistakes. Have to keep on trying.
PS: Ah, I forgot to thank Kien Truc Nha Dep. Thank you, I have learned a lot from your translations.
To Eyedears8, I wish you luck.
To KienTrucNhaDep, Awesome translations.
-------------------------------------------------------------
Eyedearvs8,
There is a difference between “don’t give in” and “don’t give up”.
Don’t give up: đừng bỏ cuộc.
Don’t give in: đừng chịu thua.
Ví dụ: khi mình chạy đua, mình mệt quá, chạy không nổi nửa, mình bỏ cuộc. I give up.
Khi mình tranh cải với người bạn, mình cải không lại, mình chán cải quá, mình bỏ cuộc. I give up.
Khi mình tranh cải với người bạn, lý lẽ mình không bằng (hoặc mình muốn nhường), mình chịu thua. I give in.
Thông thường trong câu của Eyedearvs8, nên dùng "Don't give up."
eyedearvs8
May 28, 2010, 09:02 AM
Ohm, cám ơn HcVcT nhiều lắm, mình lại học được thêm một điều hay nữa rồi.
Tối hôm qua, mình đã có một giấc ngủ tuyệt vời, hì đầu hôm mình không ngủ được, cứ trằn trọc mãi.... vì niềm vui của mình đột ngột quá, bất ngờ quá. Mình cứ cảm thấy lâng lâng mãi, một cảm giác khó diễn tả được như thế nào cho chính xác. Một ngày mới bắt đầu và mình muốn hãy bắt đầu từ bây giờ, hãy chuẩn bị thật chu đáo cho một ngày không xa.
eyedearvs8
Jun 2, 2010, 08:51 AM
Mấy ngày qua mình bận rộn với việc ôn tập, mình cảm thấy thời gian sao trôi nhanh quá, loáng cái là đã hết một ngày.
Bắt đầu vào ôn tập, mình thấy lo quá, vì sao mọi thứ bề bộn, phức tạp và lu bu quá, đầu óc mình luôn phải căng lên, chưa lúc nào mình lại chịu nhiều áp lực như lúc này. Mình đã mong đến giây phút này biết chừng nào, vậy mà khi sắp đối đầu mình lại lo lắng quá.
Những ngày này mưa nhiều rồi. Mưa, làm những kỷ niệm của mình lại ùa về, mình nhớ ngày xưa quá. Nhớ những khoảnh khắc mà bây giờ mình đang cố quên. Ai cũng nói thời gian nhiệm màu lắm, nó sẽ làm cho mọi thứ nhạt nhòa, vậy mà sao với mình nó vẫn còn mãi, còn mãi ở một góc, mình đã cố đẩy nó thật xa, thật sâu vào trái tim mình, vậy mà nó vẫn cứ còn đó, vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Mình lại nghĩ linh tinh gì nữa rồi, uhm, ko biết sao mình lại như vậy nữa
Bỏ qua hết đi, nhỏ ơi, lên tinh thần cho ngày mai kìa, đừng lơ mơ nữa
Kien Truc Nha Dep
Jun 3, 2010, 02:09 AM
Mấy ngày qua mình bận rộn với việc ôn tập, mình cảm thấy thời gian sao trôi nhanh quá, loáng cái là đã hết một ngày.
Bắt đầu vào ôn tập, mình thấy lo quá, vì sao mọi thứ bề bộn, phức tạp và lu bu quá, đầu óc mình luôn phải căng lên, chưa lúc nào mình lại chịu nhiều áp lực như lúc này. Mình đã mong đến giây phút này biết chừng nào, vậy mà khi sắp đối đầu mình lại lo lắng quá.
Những ngày này mưa nhiều rồi. Mưa, làm những kỷ niệm của mình lại ùa về, mình nhớ ngày xưa quá. Nhớ những khoảnh khắc mà bây giờ mình đang cố quên. Ai cũng nói thời gian nhiệm màu lắm, nó sẽ làm cho mọi thứ nhạt nhòa, vậy mà sao với mình nó vẫn còn mãi, còn mãi ở một góc, mình đã cố đẩy nó thật xa, thật sâu vào trái tim mình, vậy mà nó vẫn cứ còn đó, vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Mình lại nghĩ linh tinh gì nữa rồi, uhm, ko biết sao mình lại như vậy nữa
Bỏ qua hết đi, nhỏ ơi, lên tinh thần cho ngày mai kìa, đừng lơ mơ nữa
<link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CTHIENT%7E1%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5 Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"><!--><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:VNI-Times; panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:7 0 0 0 19 0;} @font-face {font-family:Verdana; panose-1:2 11 6 4 3 5 4 4 2 4; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:536871559 0 0 0 415 0;} @font-face {font-family:"Verdana Ref"; panose-1:2 11 6 4 3 5 4 4 2 4; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:536871559 0 0 0 415 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:VNI-Times; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]--> Translation:
Lately, I’ve been busy reviewing my lessons. Time has gone by quickly. The day has passed at the blink of an eye.
At the beginning, I was quite worried. Everything seemed unorganized and complicated. I felt stressful. Never had it been before that I was under so much pressure! I had been waiting for this moment since forever, but when facing it, I was about to lose my confidence.
It has been raining. The rain brings back torrents of memory, and I miss them. I miss the moments that I’m trying to forget. I’ve been told that time works wonder, that it could help blurring our memories, but somehow, it doesn’t work for me. Memories still sit in a corner of my soul. I’ve tried to burry them deeper into my heart, but they refused to disappear. At an unexpected moment, they resurface like a story of yesterday.
Hmm, my mind is wandering around again. I don’t know why! [I]“Forget them all,” I’m telling myself. “Let’s prepare for tomorrow. No more daydreaming.”
<input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden"><input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden"><input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden"><input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden"><input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden">
eyedearvs8
Jun 3, 2010, 05:43 PM
Hôm nay mình buồn quá, hicc, sao mình không có sự tiến bộ nào hết vậy.
Sáng nnay, lên đọc tiếng Anh trên Paltalk, hic mình đọc không ra gì hết, sao mình không có sự tiến bộ nào hết. Mình buồn quá. Trong room, có người nói mình đọc dỡ ẹc, sai tùm lum, uhm, đúng là vậy rồi, nên mình mới học. Vậy mà sao vẫn cứ buồn. Không phải mình buồn vì các bạn chê mình, chọc mình như vậy, mình buồn vì bản thân mình đã không có sự cố gắng, không làm được viêc mà mình yêu thích, không học cho ra hồn vía gì hết.
Đọc trên báo thấy những trường hợp những người bị điện giật, bị sét đánh, hay bị một sự cố nào đó, họ thoát chết và trở thành một người siêu phàm, biết mấy ngoại ngữ hay có những khả năng đặc biệt, Hic, mình cũng muốn như vậy. sao mình không cố gắng, sao mình không tự học, sao mình không tự vươn lên mà cứ trông chờ vào sự thần kỳ. Và chắc rằng điều đó mãi mãi không xảy ra với mình. Chán mình quá!
Cả buổi trưa, mình cứ lơ mơ trong nỗi buồn ấy, ghét bản thân mình, ghét.
Cái gì cũng muốn làm, cái gì cũng ôm vào mình và chẳng cái gì ra hồn, ra vía. Biết như vậy rồi, tại sao không sửa đi, tại sao lại lặp lại vết xe đỗ ấy hoài. Ghét quá. Chán quá
Cả tuần, cái bao tử nó hành mình, híc đau quá. Mình không ăn được gì hết, lúc nào nó cũng đau, cũng vừa với mình, ai kêu cứ ăn uống thất thường, thiệt tình.
Thức khuya hoài, học bài, làm việc, đủ thứ, mình ko biết có chịu nỗi không, nhưng sao giờ cả trăm thứ việc mình phải làm. Sắp đến ngày nộp báo cáo nữa rồi, sắp đến ngày nộp bài viết nữa rồi và sắp đến ngày ôn thi rồi, trời........... ghét quá, chán quá
eyedearvs8
Jun 8, 2010, 09:22 AM
Mấy ngày rồi, mưa hoài, mùa mưa đã bắt đời đầu rồi, thời tiết lạ quá, cứ thay đổi mau ơi là mau. Lúc thì nắng chói chang, lúc mưa tầm tã, lúc lại buồn hiu mát rượi. Thời tiết là như vậy, huống chi là con người phải không? Hì, ngụy biện kìa.
Bữa hôm mình tự nhiên buồn quá, rồi tự nhiên hết buồn, tự nhiên thế này, tự nhiên thế kia. Ah, không phải tự nhiên đâu, mình rối quá mà không biết đường xử lý như thế nào nữa, thế nên cứ lơ tơ mơ. Hì hì, mình cũng thấy mắc cười cho con nhỏ cứ lơ mơ, lính quýnh như gà mắc tóc, ha ha. Mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi phải ko? Chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết mà. Phải không nhỏ?
eyedearvs8
Jun 30, 2010, 02:37 AM
Gần 8 năm rồi mình mới nghe lại bài hát ấy, giật mình với những ca từ của bài hát. 8 năm trước, một nhóc vừa học xong 12 lơ ngơ, lơ ngơ với nhiều ngỡ ngàng, nhiều điều cần khám phá. Lần ấy, mình đi ôn thi Đại học, trong một lần liên hoan nho nhỏ của những người lần đầu xa quê, lần đầu xa nhà, có một người đã hát tặng mình bài hát ấy. Những ca từ càng ngọt ngào hơn với giọng hát ấy. ...'tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đem bão giông, giữa hoang toàn lãng quên, nơi cuối đường có em riêng chờ đợi anh. Như chưa từng có những phút lìa xa giấu gương mặt trên vai anh khóc òa. Những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em. Như anh được sống giây phút đầu tiên, có em tận đến những giây cuối cùng. Suốt cuộc đời em không quên chân tình dành hết cho anh..." Bài hát hay quá. Mình vẫn còn nhớ như in cái cảm giác lặng cả người, ngất ngây khi nghe bài hát ấy. Lúc đó, một con nhóc 17 tuổi, lơ mơ và mình bị choáng ngợp. Thật sự là như thế. Và cho đến bây giờ mình vẫn còn cái cảm giác ấy.
Vậy là 8 năm rồi, 8 năm nhanh đến ko ngờ, có lẽ mình sẽ không nhớ đã là 8 năm, nếu như hôm nay ko nghe lại bài hát ấy. Một cảm giác lâng lâng và khó tả. uhm, đúng là như vậy! Mình chỉ biết nói như vậy, vì mình cũng ko biết phải dùng từ nào để diễn tả cảm giác ấy. Và giờ, biết ko, mình đang ngồi cười một mình!
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.