PDA

View Full Version : Một kí ức của Sei Ren



Sei Ren
Jul 25, 2009, 03:14 AM
365 - 1
Đây không phải là 1 câu chuyện có thật. Đây chỉ là những kỉ niệm ngày xưa, cứ tưởng nó sẽ phai nhòa dần như đêm 30 chờ rạng sáng ngày mùng 1. Nhưng không sao, đêm không trăng nhưng nguyệt quế vẫn tỏa hương, trên ban công ánh đèn vẫn sáng, cửa sổ vẫn mở như chờ cơn gió thoảng lạc đường, giây phút lặng lẽ... 1 cảm giác ấm áp trong lòng.

Tôi đã là 1 người rất bình thường. Theo tiêu chuẩn nào? Hơn 20 năm sống với gia đình, có bạn trai, biết yêu thật lòng, rồi chia tay, biết cảm giác đau khổ của người thất tình, có bạn bè thân và được nhiều người yêu quí, không có gì đặc biệt, chỉ 1 lần..

Ngày đó là 1 ngày nắng gắt. Tôi chạy chiếc wave xanh của chị mình đi học thay vỉ đi xe buýt như ngày thường. Vừa ra khỏi cổng trường, tôi quanh về Gò vấp đưa 1 số giấy tờ giùm bà chị. Trời thì nắng, không khí oi bức lại còn kẹt xe. Người ta hông thích cái cảm giác yên lành ngồi trong nhà hay sao mà thiên hạ cứ giờ trưa trời trưa trật mà đổ đua nhau ra đường chịu nắng. Chạy đến đường Phổ Quang, cái đường có những khúc cua " trời đánh", quẹo 1 phát có thể bay ra cả đường. Ấy thế mà cái tên sau lưng cứ vồ tới dồn dập, tôi hạ tay ga xuống cho hắn qua mặt. Hắn vọt cái vèo qua khúc cua, vừa mất dạng thì tôi nghe 1 tiếng két cháy cả bánh xe, rồi 1 tiếng rầm như mít rụng xuống mái nhà tôn. Thấy chưa, biết ngay mà!

Ấy mà may mắn làm sao, cái tên khùng xa lộ đó chỉ ngả ra khỏi xe, lăn ào ào vài vòng vào trong lề, đo thử cái lề bao nhiêu, hắn còn lăn lên tới cả cái đống xà bần mà nhà bên đường chưa đổ hẳn... khổ!
Chiếc xe thứ 2 là 1 chiếc xe wave đỏ, giống như xe tôi. Nạn nhân là 1 con nhỏ đang run lập cập, bò dậy từ chiếc xe đang nằm chèm bẹp giữa đường. Con bé khoảng 17 tuổi, tóc dài và thằng, sóng mũi cao, mặt thanh thanh, vừa nhìn đã thích. Người đi đường dừng lại... 1 vài người đứng ngó, 1 vài người bước xuống xe cũng đứng ngó, có 2 bác hơi lớn tuổi và lịch sự dừng xe lại, lại gần con nhỏ và đỡ... chiếc xe dậy. Tôi dừng lại, bước vội xuống xe, nắm tay đỡ nhỏ lên. Con nhỏ run như cầy sấy, nhìn nó mà cứ tưởng nó đang ở giữa trời đông âm 20 độ , tôi hỏi

- Em ổn ko? Có đau chỗ nào ko?

Con bé sửa lại gọng kiếng, cái mũi nó xinh tựa tựa mũi Anh điêng, wao... trắng póc ... khuôn mặt thon, tóc dài ... con bé đúng là 1 người đẹp, nhưng có gì ko ổn với nó. Nó run rẩy không ngừng, nói ko ra lời, có lẽ vẫn đang thất hồn vì cú té xe quá mạng, cũng may nó ko có bị thương gì hết. Nó nhìn tôi, môi run run nói ko thành lời. Tôi vội ôm nó vào lòng 1 cái, vỗ vai .... nhẹ nhẹ.. tôi thấy nó đặt đầu lên vai tôi rồi nói nhỏ " Sợ. "

Tôi buông nó ra, mọi người nhìn tôi như thằng đểu ? Ấy dà, có chuyện gì sai à, tôi koi phim vẫn thấy người ta an ủi nhau vậy mà? vả lại tôi là con gái chứ đâu phải du côn?

Con bé lết vội vô lề đường, chân phải nó bị thương nhẹ. Có lẽ do chiếc xe đè lên, thấy nó đi cà nhắc thấy mà thương. Còn thằng anh hùng xa lộ kia ko ai thèm để ý, nó tự đứng dậy, lại gần con bé nói

- Xin lỗi em.

Nếu là tôi, chả bao giờ tôi chấp nhận lời xin lỗi. Nghĩ sao mà liều lĩnh với tánh mạng của mình, cuối cùng làm liên lụy đến người khác. Đám đông đứng coi tai nạn cũng giảm dần, có lẽ ko ai bị thương nhiều hay máu me nên ko có gì đáng koi, thiệt tình, việt nam có khác!

Con bé ngồi vẫn còn run... người ta đẩy chiếc xe con bé vô lề, cách đó khoảng 100m có tiệm sửa xe. Tên anh hùng xa lộ kia đẩy chiếc xe của con bé vào sửa...

- Em cám ơn chị.

- Không có gì . Em có đau chổ nào ko? Có ổn ko?

- Dạ hơi đau ngay chân, nhưng em nghĩ ko sao đâu. Chút nữa em thi rồi... mà giờ còn ở đây?

- Thi ...? Ở đâu ? Đại học CN hả ?

- Dạ

- Mấy giờ

- 1h 15'

- Để chị chở em đến trường...

- Dạ thôi, để em lấy xe rồi em đi cũng được.

- Thôi, gần 1h rồi. Xe để đó thi xong rồi lấy. Em ngồi đây đợi chị 1 chút.

Tôi bật dậy, chạy vội lại chổ rửa xe. Tôi ngoái nhìn tên anh hùng xa lộ rồi nói

- Em sửa xe cho con bé, rồi để xe ở đây. Nó bận đi thi, chị sẽ chở nó đi. Nhớ, sửa xong trả tiền rồi để xe ở đây đó.

Tôi nghĩ là mấy anh sửa xe cũng hiểu. Chả có gì bận tâm.. rồi quay lưng chạy.
Tôi chở con bé đến trường mà trong lòng hồi hộp. Tâm trạng thế này ko biết làm sao nó thi.

- Em tên gì?

- Dạ tên Chi.

- Em học khoa nào?

- Dạ bên du lịch.

Hèn chi, phải công nhận con nhỏ xinh thiệt. Nó ngồi sau mà tôi sợ chở 1 chút gió thổi bay xuống đường. Nó nhỏ xíu so với tôi, nhìn xinh như búp bê.

- Thi bao lâu?

- Dạ 90'.

- Uh. Vậy 3h 30 chị đợi em ở quán cafe sinhvien trước cửa trường. Em biết phải ko? Hay chị đợi em ở căn tin?

- Chị biết trường em hả?

- Uh.

- Em thi xong rồi đi xe buýt qua lấy xe cũng được. Làm phiền chị quá.

- Không sao, chị rãnh mà. Chân đau, đi bộ đau lắm.

- Dạ. Cám ơn chị nhiều.

Con bé vòng tay ôm tôi. Hì hì, cảm giác thật vui khi giúp đỡ ai đó, nhất là lại giúp đỡ con bé xinh xắn đáng yêu như thế. Tôi chở nó đến trước cổng, sẵn tiện chạy vô đến nhà X luôn

- Em học nhà nào?

- Chị cho em xuống nhà F, em cần rửa tay với quần áo.

- Uh.

Nó bước xuống xe, chân cà nhắc. Cầu trời cho đừng bong gân hay gì đó... sợ nhất là chấn thương ko nhìn thấy được. Nhưng có lẽ tâm trạng nó ổn hơn rồi. Tôi nói vội

- 3h rưỡi chị chờ ở căn tin. Thi tốt nha...

- Dạ ...

....
Đó là ngày đầu tiên tôi gặp con nhỏ. Tôi ấn tượng vì con bé dễ thương, lại xinh xinh, ăn nói ngoan ngoãn, cái giọng lai lai miền nào đó nghe lạ lạ, ấm ấm. Hì hì.


3h tôi quay lại trường, lâu rồi ko vô thấy ngộ ngộ. Không biết ông giữ xe có còn nhớ tôi không, hồi đó khi tôi học, tôi cứ hay đạp chiếc xe cuộc lên trường chơi đá cầu hay đá banh. Ông già giữ xe hay nhờ tôi dời hộ mấy chiếc xe đạp lại chung 1 bãi. Có hôm ông ấy còn hỏi tôi vài câu, mà giờ tôi chả nhớ ổng hỏi gì. Gởi xe xong tôi vác balo vô căn tin. Chán, cũng may là nắng hết, tôi ngồi ở băng ghế dưới tán cây to.Mua 1 chai nước suối, mở laptop ra mới nhớ căn tin trường ko có wireless... trời, chán phèo.

3h 15'. Không có wireless thì chả biết làm gì, laptop tôi cũng chả có game, mà tôi cũng chẳng tha thiết gì cái game pikachu nữa. CHơi chả năm chán mòn con mắt.
Đợi người ta, thời gian như đeo thêm vài tấn sắt... nặng nề trôi qua... ì ạch như con rùa già... ít ra nếu nó có lạch bạch như con vịt mập tôi cũng ko thấy bực... ây dà....

3h 30... rồi 3h 40. tôi dẹp máy, sửa áo quần cho ngay ngắn rồi lang thang ra nhà F. mà tôi cũng quên ko hỏi khoa du lịch học nhà nào, tôi đoán là nhà X. Tôi lang thang qua nhà X, cái hầm xe cũng như xưa. tán cây cũng như xưa, có đều hôm nay không có nhiều xe như ngày đó.

3h 50... ủa sao ko thấy vậy cà.

4h..

4h 10.

4h 15.

Sao ko thấy 1 ai đi ra khỏi lớp nhỉ?


Thôi về.

Tôi lấy xe ra về mà tâm trạng cứ đâu đâu, vừa thắc mắc không biết chả lẽ con bé nó sợ mình mà chơi xỏ mình đến thế ? Mà cũng ko dám hỏi người ta khoa du lịch nằm ở đâu. Tui hôm đó mặc cái quần đùi ngắn cũn rồi, lại khoác cái balo như đi du lịch, lan thang mắc công người ta hiểu lầm.. Mà thôi, dù sao cũng ko phải chuyện của mình.

Tối về mà tôi còn thắc mắc. Lúc chạy ngang qua chỗ sửa xe, tôi hỏi người ta thì anh sửa xe nói có người đến lấy xe về.

- không phải con bé hồi sáng à ?

- Không. Ông ấy nói là bác của con nhỏ, rồi lấy giấy tờ xe với chứng minh nhân dân ra. Thấy là đúng nên để ổng về.

- Vậy anh có nhớ nhà địa chỉ nhà trong cmnd của ông ấy ko?

- Không, ai để ý mấy cái đó làm gì.

- À, vậy e, cám ơn nha.

vậy đó, câu chuyện của tôi kết thúc lãng xẹt, vô duyên như thế. Tôi cứ nghĩ mình còn được dịp nhìn thấy con bé xin xắn ấy nữa. Thế là tiêu tùng và chấm dứt 1 giấc mơ lãng nhách.



Gần 2 tháng sau, tôi có dịp chạy ngang qua Gò Vấp. Ý nói Gò vấp thì cũng là 1 quận mà có trường đại học công nghiệp. Mà trường đó là nơi mà ... có 1 con bé dễ thương đang học ở khoa du lịch.
Tôi lang thang ở đường Nguyễn Văn Lượng cũng hơi lâu... rồi không hiểu sao tôi cũng quay xe về hướng chợ Gò Vấp, nơi có 1 ngôi trường với 11 nhà quen thuộc ngày xưa.

Tôi gởi xe, lang thang ko biết hỏi ai về khoa du lịch học ở nhà nào. Vừa hóng tới hóng lui, thì nghe 1 cái rầm sau lưng. Tôi giựt mình quay lại, thấy con bé...

con bé 2 tháng trước

nó tưng tửng chạy ào về hướng tôi, bất chấp cả việc vừa ban vô anh chàng dắt chiếc xe đạp đi ngược chiều làm anh ta hoảng quá quăng cả chiếc xe đạp mà né nó < không biết tai nạn 2 tháng trước là do ai tông vào ai nhỉ? hừ hừ >

- Chị ị ị ị i i i i i i.....!

- Ủa... là em hả ? Sao hên quá vậy?

- Chị....

Tôi chĩ biết nhe răng cười. Tính tôi ko quen nói dối, mà mở miệng nói 1 chút cũng lòi đuôi là tôi đi kiếm nó.

- Chị vô căn tin chơi nha.


Bạn biết gì không? Những gì trãi qua rồi tôi mới nghĩ , thật sự chúng tôi cũng có duyên. Con bé kể lể hết lời, xin lỗi miệt mài, nó sợ tôi giận nó. Thì ra trước lúc vô thi, ông bác nó gọi điện... thế là nó kể rằng nó mới bị quẹt xe. Ông bác hoảng hốt liền đi lấy xe, rồi chạy 1 mạch lên trường đứng chờ nó. Nó vừa làm bài thi xong, sớm gần nữa tiếng, thì bị ông bác gọi ồ ạt ra cỗng... để xem sao, rồi chở ngay ra bệnh viện. vì thế mà ... nó ko thể gặp tôi ở căn tin như đã hẹn, và cũng ko có cách gì liên lạc với tôi. À mà xui xẽo thiệt, lúc đó đâu có hỏi con bé số dt hay là gì gì...

Mà thôi, dù sao tôi cũng chờ nó cũng ko lâu. Vẫn còn ít hơn rất nhiều so với chờ con cóc ghẻ, hôm nào mà nó lu xu bu.. thì ôi thôi, vừa chờ vừa hối vừa la.

Nhưng lần này, rút kinh nghiệm. Vừa kể xong là con bé hỏi số dd liền. Nó ngồi kể miết với tôi về gia đình, nhà cửa, bạn bè, học hành... hơn 3 tiếng... mà tôi cũng chỉ ừ, cười, ừ, hhee, haha, ừ , haahaha...
thế nhưng tôi thấy vui, không chán tí nào... ngồi cạnh nó mấy thằng nhóc trong căn tin đi qua cũng ngó, đi lại cũng ngó,.. con bé xinh quá mà. gặp tôi, tôi cũng ngó vậy thôi, nhưng tôi may mắn hơn nhiều, tôi còn được ngồi cạnh nó, được nó thỉnh thoảng nắm lấy tay mà giật giật, rồi cười ngọt ơi là ngọt, tươi ơi là tươi.. cư tưởng tượng con bé xinh ơi là xinh giữa 1 khu vườn đầy nắng ấm , gió mát, hoa thơm ...

Ít ra cũng vui khi tự nhiên làm nền cho người xinh thế.. hehe


Lúc ra về, bác nó đến đón. Không thể nào thắc mắc khi có người quan tâm như thế, con bé xứng đáng như vậy. Tôi nghĩ về nó mà cứ thấy lòng mình như có dòng suối mát rượi chãy qua, nghe giọng cười mà như là tiếng của thiên nhiên đang réo gọi, như tiếng suối róc rách, tiếng chim véo von, cây cối thì thầm...xầm xì ... ở đâu mà có người xinh thế. He he he.

Sei Ren
Jul 25, 2009, 03:16 AM
365 -2

Chia tay con bé, ông bác nó đến trường rước như mọi hôm, sau cái ngày nó gặp tai nạn trên đường. Nó tung tăng chạy đến ông bác, vất vả lắm mới kiếm được 1 chỗ đậu xe chờ con bé. Nó tíu tít kéo tôi đến, rồi giới thiệu là chị mới quen người giúp nó hôm trước, người mà nó ngày nào trong buổi cơm tối ở nhà cũng nhắc hy vọng gặp lại, rồi người nào sáng sớm đến trường cũng ngó quanh khúc cua định mệnh ấy... người mà... thiệt tình tôi hông thể nào nhớ nỗi con bé nó hết những gì.
Ông Bác bảo nó lên xe, nó giơ tay vẫy chào tạm biệt, còn ngoáy lại nhìn cho đến lúc qua khỏi nhà thờ . Nụ cười nó nhỏ dần theo chiếc xe... tôi quay vào trường. Vào lại căn tin, ngồi lấy quyển truyện Conan đọc cho hết.
Đọc có vài chục trang cuối mà đầu óc cứ đâu đâu. Tiếng nói văng vảng của con bé cứ cắt ngang vào suy nghĩ của tôi. Đọc truyện trinh thám mà tôi cứ phì cười như kẻ mát dây. Có con bé kia cũng đang ngồi đọc sách, nó nhìn quyển Conan tập 60 của tôi mà như thắc mắc, đâu có khúc nào trong đâu đáng để tôi phì cười. Hì hì... thì thôi, xưa giờ làm kẻ không bình thường, thêm 1 người tưởng mình ko bình thường cũng chả sao. Đọc hoài mà ko được gì hết nên tôi dẹp truyện, vô hầm lấy xe về nhà.

Vừa lấy xe ra khỏi cổng 1 chút là có tin nhắn
" Chj 0j, 3 jua t0j nh4. N3u d4g ch4y x3 thj dug nt l4j nh4.3 thjk dj chug w c l4m.Th4nks"

Tôi đứng trời trồng ở cỗng trường đại học, cái mặt ngẩn to tè như mới nhìn thấy người trên sao Hỏa, mà nói thiệt, thà gặp người trên sao Hỏa thì nhìn mặt tôi cũng ko ngu như lúc ấy. Có lẽ người sao Hỏa ấy vừa nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.

Vậy mà tôi cũng reply lại bằng tiếng anh hẳn hoi, mà xí lỡ có nhầm từ hành tinh nào đó chắc mấy người đó cũng có thể dò được ngôn ngữ chung của địa cầu là English. Tin nhắn ấy tạm dịch Tiếng Việt như thế này
" Khà khà, ai zậy? Từ hành tinh nào? Tui ở Việt Nam, trái đất, hệ mặt trời, Ngân hà, cánh tay Lạp Hộ, Thiên hà- đó là những tên mà người trái đất đã đặt".
Send.
Bíp. Delivered from 0903xxxxxx

Tôi đọc lại tin nhắn 1 lần nữa để xem nó là cái loại ngôn ngữ gì thế, cũng dùng kí tự của trái đất... mà số và kí tự giẫm đạp lên nhau trong 1 chữ... chã ra thể thống gì hết...

Lái xe chạy 1 mạch về nhà... ông trời quả thương người hiền như tôi. Đợi mình vừa dắt xe vô cửa thì bắt đầu nổi gió rồi mưa ào ào... mưa như là ai đó tức giận rồi lấy dây thừng quất ầm ầm vào tấm vách tôn.... nằm trong nhà nghe mưa mà ớn lạnh cả xương sống. Rồi lại nghĩ đến những người đang lạnh cóng ngoài đường... phù...Ước gì Việt Nam xây thêm nhiều hệ thống nhà chờ ở dọc bên đường để người ta tránh mưa bão...Mà nhà chờ đó nên gắn vài cái phao hay bè cứu hộ phòng trường hợp ngập nước qua cả rún như ở Sài Gòn.

À mà bạn có bao giờ đi trên đường phố Sài Gòn vào những khi mưa ngập ? Chời ơi , phê lắm.
Mà khoãng 100 năm nữa, khi mà đường phố Sài Gòn ngập hết rồi... chính phủ chắc sẽ lắp cáp treo thay cho xe bus, rồi người ta sẽ đi đường bộ được nối từ dây điện... không phải chuyện viễn tưởng đâu...
Lúc ấy mình sẽ đi cáp treo đi học... wow , có dịp chảnh mặt với bạn bè đồng trang lứa ở nước ngoài.... nhá... các bạn đi bộ trên mặt đường nhá... chúng tớ ko có đường nhưng có sông nhé... vì thế chúng tớ leo vô cáp treo nhá... khà khà khà

Nghe có tiếng tin nhắn từ điện thoại. Tôi vội lấy, mà chợt quên rằng mình chưa lưu số của con bé. Nhưng tò mò muốn biết người sao Hỏa trả lời thế nào, có khi nào làm quen, hum nào thả bộ lên sao Hỏa chơi cũng oách lắm chứ.

" Chị à, em Chi nè. Chị nt gì em ko hiểu? Mưa lớn lắm, đừng ra đường nha, nguy hiểm!"

Ủa, vậy là bé Chi hử? Không phải người sao Hỏa rồi. Tôi thở dài, thất vọng 1 chút. Tưởng vố này kiếm được anh chàng vũ trụ nào đó rồi. Hì hì, thôi thì có số con bé rồi , lưu lại rồi trả lời

" Em làm chị tưởng là người hành tinh gởi tin nhắn cho chị. Chị ko rành mấy chữ như thế, viết bình thường đi. Chị định ra đường kiếm vài đứa bạn, nhưng uống thuốc xong rồi lại nghĩ là ko nên. Hahaha."

Con bé trả lời ngay tắp lị.

" Bạn nào? "

Haha, tôi đùa với nó mà nó ko hiểu. Ngây thơ khiếp!

" Không có gì ! Thôi nha, học bài !"

"Dạ! "

Thì ra... là tin nhắn của con bé. Mà nó dùng cái ngôn ngữ của tuổi teen bây giờ nhắn tin với tôi. Nhưng may mắn tôi hông phải là teen, cũng ko dùng cái kiểu tin nhắn đó... hông hiểu gì cả. Xì

Cuộc sống tôi cũng trải qua 1 cách bình thường. Ngoài bạn bè online để học tiếng anh, tôi còn có đám bạn gái chơi thân là TTK. Kể ra cũng lạ, TTK khùng hết biết, tui lại là chủ hội. Tính theo level không biết đứa nào khùng nhất, nhưng 4 đứa mà hội nhập thì ko cần thêm 1 con zịt cũng đủ thành cái chợ đầu mối. Mẹ tôi nói thế. Bạn bè tôi cũng nói thế. Tôi còn có mấy người bạn trong lớp học thiết kế đa phương tiện ở Arena. Thích nhất trong đám là bé Lan, xinh đẹp lại tài giỏi. Nói đến bé Lan lại là 1 câu chuyện dài thòng lòng mà có kể chắc cũng dài hết mấy page.

Sáng sớm, bé Chi lại nt cho tôi
" Chị ơi, em chuẩn bị đi học. Chị có hay online ko? Nick em là linhchi_xyz, nhớ add nick em nha. Em muon nói chuyện với chị "
Ây dà, con bé này. Hôm qua thì nhắn tin liên miên, tôi trả lời ko kịp. Trước khi đi ngủ cũng nhắn tin hỏi thăm tới tấp, tôi viết xối xả đỡ không kịp. Sáng sớm thì nó lại chém lia lịa... lần này phải giả làm thin thôi.

" Đi học vui ! Chị sẽ add. "

Trưa tôi vừa cầm máy lên, đã thấy tin nhắn của con bé.
" Chị ơi, bạn em đố em 'Vua gọi hoàng hậu bằng gì? Em trả lời hoài mà nó cứ nói sai hoài. chị gúp em với "

Hử? Đố à. Hay đấy. Tôi thích nhất là mấy câu đố, liền reply 1 mạch

"mieng"

" hả? Em hông hiểu? "

" Mouth "

" Là sao? "

" Trời đất. Vua gọi hoàng hậu bằng lỗ tai đó"

" À, em hiểu rồi. bằng miệng"

"Giỏi quá, nói vậy cũng hiểu"

Trời... thiệt tình....
Vừa định đi tắm buổi trưa thì cái máy tôi lại kiu bíp bíp.

" Chi a, ban em lai do the nay. Co 3 xe di tren 1 con hem chi du 1 chiec xe chay, Xanh, Do, Vang. Xanh chay dau, do sau xanh, vang sau do... tai sao 1 hoi chiec xe xanh lai thay chiec xe vang truoc mat ?"

Trời đất, đã đố rồi mà con bé nhắn tin không có dấu. mà tôi tệ lắm việt đọc tiếng việt ko dấu nữa. O_O . Chả lẽ nt bảo nó nói giùm tiếng việt, quê chết. Mà mắc công nó nói mình chãnh nữa. Nhưng sau 1 phút, tôi cũng hiểu nó nói gì
Thì ra là 3 chiếc xe chạy trong 1 con hẽm chỉ đủ 1 xe. Xanh, đỏ vàng nối đuôi ko chiếc nào qua mặt được chiếc nào. Tại sao 1 hồi chiếc xe xanh thấy chiếc xe vàng trước mặt. Dễ ợt.

" Chi a, giai cuu em nhanh, ko doan kip la thua do! "

Câu dễ vậy muh không đoán được à. Okie, tôi reply ngay tắp lự.
"O"

Không hiểu sao tôi chờ cả nữa tiếng, mà con bé ko thèm nhắn tin lại cho tôi nói nó thắng hay thua. Chắc là nó mắc học rồi. Đến tối, vẫn ko thấy tin nhắn. Tôi bận học nên cũng ko để ý lắm. Tụi TTK nhắn tin rủ đi ăn kem đằng quán 787. Uh thì đi. Nhưng mà làm biếng quá.
Điện thoại reo. Thì ra là Mỹ khùng
" Mày đang ở đâu đó? đi được ko?
" Dạ được! "
" khà khà, đại ca ngoan. Vậy lại 787 nha. "
" Dạ "
Trước khi tắt máy nó còn hăm dọa thêm 1 câu " Nhanh đó! "
Dĩ nhiên tôi phải nhanh chứ, ko thì chết dưới 3 cái máy chém kia. Nhất là con Mỹ khùng, mang danh nhị ca chứ bao nhiêu quyền lực nó nắm hết, mặt mũi mang áo đại ca chứ tôi nói chiện zí nó phải e dè , kiêng nể. không thì ăn đòn nát đít.

TTk là nhóm bạn học chung từ hồi cấp 3. Khẩu hiệu của nhóm là "Thất tình nên điên - yêu triền miên nên khổ " Lưu ý là có copyright rồi đấy nhé. Ai lấy ké, kiện à . Qua nhiều năm làm bạn thân, mỗi đứa một tính, bỗ sung cho nhau để cùng nhau thành Khùng Perfect. Nói chứ, đứa nào cũng dễ thương, chỉ tội cái mặt chai quá.. riết gòi hết biết sợ ai.

Đang ăn kem nữa chừng, tám đủ thứ chuyện thì bé Chi gởi tin nhắn

" Chị à, em thua 1 chầu kem rồi. Huhu. Hồi sáng chị ko trả lời giúp em."

Hử, rõ ràng tôi nhắn tin trả lời rồi mà. Tôi nghĩ là ko kịp giờ nên nhắn O cho nhanh. Có nghĩa là vòng tròn. Vậy mà con bé nói không trả lời là sao

" Chị nhắn là O mà. O nghĩa là vòng tròn, 3 xe đi trên vòng tròn. "

" Hả. ủa , vậy hả ? Em thấy O em tưởng chị ko trả lời hay không biết. Trời, em ngốc quá! "

" Em không có ngốc! "

" Em ngốc thiệt mà "

" Em không có ngốc, mà là quá ngốc !"

" Hic. "

" Sorry, chị nói nhầm. "

" Không đâu, em ko có quá ngốc, mà là quá xá ngốc á "

" Uh, nói như em cũng đúng! "

" Huhu."

" Thôi , đừng khóc, hôm nào chĩ dẫn đi ăn kem bù lại "

" Hahahaa, thiệt nhá. Em thích đi chung với chị. Mà chị hiền quá, chẳng nói nhiều như em "

Ối giời ... lầm chết người... lầm từ sao Hỏa lầm về đến Việt Nam. Tôi mà ít nói á... chứ con bé đã tía lia tía lịa hơn 3 tiếng, làm sao tôi có chỗ mà chen vô 1 chút, vả lại nghe con bé kể về gia đình cũng thấy "hấp dẫn", cần gì mình phải vạch áo mình cho con bé xem lưng. hehehe, mà thôi, cứ để nó nghĩ mình là người "Ít nói! " Chùi, nghe chữ này sao nghe mắc cười dễ sợ.

Tôi hẹn con bé đến chiều thứ 7 sẽ chở nó đi ăn kem. Nó đồng ý ngay tắp lự. Nhắn tin thế này
" Dạaaaa. ^_____^ "
Nhìn cũng biết nó vui đến cỡ nào.

Nói thiệt, trong lòng tôi cũng thích chứ. Đi chơi zí nó ít ra cũng được nhiều người chú ý. thì rằng là họ ko chú ý đến mình, nhưng nếu 100 người dòm con bé xinh xắn ấy, ít ra cũng có 1 người dòm hụt qua tui.. mà sợ rằng đi 1 buổi ăn kem có khoảng 1000 người dòm con bé... thì ít ra ngày đó tui cũng có 10 người chú ý đến mình. Lỡ vô tình trong 10 người ấy có anh chàng nào giàu có, học giỏi, đẹp chai thì sao nhĩ ?
< Giàu có, học giỏi, đẹp trai .... >

Tôi học ở Arena vào 3,5,7 . Chiều thứ 7 là ngày đi chơi vui nhất. 12h trua, sau khi tan học ở Arena, tôi chạy qua quán Đại Dương ở khu Bắc Hải. Cái quán quen thuộc tôi hay vào khi hết giờ, cứ ngồi trong đó chờ khi nắng hết thì mới về nhà. Ngồi riết chủ quen, nhân viên quen, cả anh chàng giữ xe cũng quen. Có hôm mới đậu xe cái kịt, bước vội xuống, vác balo chạy vô quán tránh mưa, chả cần lấy số xe hay nói lời nào, anh chàng giữ xe đẹp chai, dể thương cũng đúng phận sự. Còn anh chàng chủ quán cũng dễ thương, lâu lâu có hỏi tôi vài câu. Mà giờ tôi cũng chả nhớ ảnh hỏi gì. Ảnh có cô em gái xinh lắm, nói chung quán đại dương thì cô nào cũng xinh hết. Mà đã quen biết thì lại rất nhiệt tình.
Ngồi đến 3h thì trời lại đổ mưa. Ây dà .... địu này chắc hủy buổi hẹn quá.
Bíp.
Biết ngay mà, thế nào cũng nhắn tin bỏ hẹn. Con bé là cô công chúa, không thể đi chơi dưới cơn mưa ào ào như thế.

" Chị à... hết mưa qua đón em nha! "

" Lỡ mưa đến tối thì sao? "

"' Dầm mưa đi chơi "

" Thiệt hả "

" Sure"

Chời, giang hồ ghê. Dầm mưa đi chơi , mà đi ăn kem mới ghê. Dưới cái nhiệt độ này , khoảng gần 16 độ C , ngồi trong quán run lập cập vì mưa và ăn kem nữa thì điên phải biết. Vậy mà có người cũng điên ké. Hahaha

Ông trời quả không thường người hiền, lần này cứ mưa mưa mưa ... suốt. gần 4h rồi mà trời vẫn ầm ầm, mưa như thác đổ. Đi ra đường giờ này chỉ sợ thiên hạ chữi là ngu. Ấy dà...!
Không biết tôi ấm đầu thế nào mà cũng vác ba lô ra, biết vậy ko mang theo laptop. Suốt ngày mưa zí nước. Ướt 1 cái là nói tiếng goodbye.
Tôi có 2 cái áo mưa, 1 cai cho tôi, 1 cái cho cái balo của tôi. Quấn cái áo mưa vào balo thật kĩ, mang lên vai. Anh chàng giữ xe hỏi sao ko chờ hết mưa rồi về . Tôi nhe răng cười duyên... chứ hông lẽ nói đi chơi tiếp. Mắc công ảnh nghĩ tôi tâm thần nặng.

Con bé đứng trước nhà G run lập cập. Từ Bắc Hải chạy qua Đại học công nghiệp như là leo thác, mưa quất xối xã vô mặt, đau quá tôi phải lấy khẩu trang mang vào. Đến trường, tôi chạy ào vô nhà G, dừng xe lại rồi bay lên cái hành lang. Nhìn dọc nhìn ngang xem cô công chúa nhỏ có đó không?
...
Oops! Ôi trời, cô nhóc đang ngồi trên cái bậc thang lên kí túc xá. Nhìn con bé xinh khiếp trong cái mưa của buổi chiều. Cái quần jean xanh nhạt màu da trời, cái áo màu vàng khoắc áo len vào hồng đậm, hì hì , con bé cũng ưa chuộng màu sắc lắm chứ. Màu tươi kết hợp với làn da trắng, mái tóc đen, chiếc mũi dọc dừa, mắt đen lay láy... nếu tôi là 1 thằng con trai 17 tuổi có lẽ tôi là đứa đầu tiên tự nguyện được chết để yêu.

Vừa thấy tôi, con bé lật đật chạy đến. Nó ghị ghị cánh tay tôi rồi kéo vô ngay chân cầu thang

" Chị lạnh hông? "

" Hông "

" Xạo , lạnh thấy mồ luôn kia " Tại tôi vừa nói mà hàm răng vừa đánh cập cập ... 2 cánh tay thì như ướp nước đá, nước mưa còn bu đầy đầu.

" Biết sao còn hỏi ". Cười " Đi thôi, kẽo tối !"

Có ai bao giờ đi chơi dưới cơn mưa ào ào của Sài Gòn không nhỉ? Chỉ ai đó khùng như 2 đứa tôi mới thấm hiểu cái cãm giác như thế. Gió và mưa như từng nhát dao vừa đâm, vừa cắt, vừa xén vào da. Con bé ngồi đằng sau ôm chặt eo tôi, nó run còn hơn buổi đầu tôi gặp nó lúc nó té xe. Tôi mới hiểu chữ run như cầy sấy là diễn tả thế nào. Giống như từng tế bào như điền cuồng, đập qua đập lại trong người... nó như đang kêu gào 1 làn hơi ấm, làm cho tôi như hoảng loạn với cái lạnh bên ngoài. Nhưng khi tôi nghĩ làm con bé vui vì 1 buổi đi ăn kem, chút ấm áp nào đó sâu tận trong lòng le lói lên, vậy mà làm ấm cả đoạn đường đi từ Gò Vấp qua đường 3/2 đấy. Tôi gào lên với con bé
" Lạnh ko? "

" Dạ không !"

" xạo quá !"

" Biết sao còn hỏi? "

" hahaha, thiệt tình! "

" em không có lạnh, em đang vui "

... Im lặng.

Ngày trước khi ngồi dưới tán cây ở căn tin trường đại học công nghiệp. Con bé kể rằng ba mẹ nó mất, nó sống với nội từ nhỏ ờ vùng ven bình thuận. Tôi hiểu vì sao giọng nó lớ lớ, nghe vui vui. Tôi buồn vì nó ko có ba mẹ hay anh chị em từ nhỏ. Chỉ có ông bà nội già cùng nó sống qua ngày. Đến khi nó phải vô miền nam học đại học. Ông bà nó đi qua nhà chú ở, còn nó thì vào sống với ông bác ở miền nam. Làm thế nào tôi từ chối được 1 cô bé như thế ?

Nó không có bạn bè. Lúc ở ngoài quê nó ko đi chơi nhiều vì phải ở nhà chăm sóc ông bà. Khó khăn lắm mới góp nhặt được vài cô bạn trong lớp học để nói chuyện cho vui, đùng 1 cái mấy cô bạn bị tai nạn trong lúc đi chơi với trường, nó may mắn tránh khỏi cái tai nạn khủng khiếp đó vì phải ở nhà với ông bà. Trời thương hay trời ghét?
Có lẽ ông trời hơi bất công khi đối xử với nó như thế. Tôi hiểu vì sao nó ngoan. Tôi cũng hiểu vì sao nó ngây thơ và tôi cũng hiểu vì sao tôi lại thương nó nhiều hơn là tôi nghĩ.
Nó xem tôi như người chị, người bạn mà trời mới tặng cho nó. Bạn biết không, lúc tôi mượn điên thoại để nhá máy vào máy tôi, vô tình tôi bấm vào danh sách liên lạc

- Bác
- Nội
Tôi nữa là người thứ 3.

Tôi cứ nghĩ mình nhìn nhầm... thật sự chỉ có 3 người trong danh sách. Một con bé xinh đẹp như thế, đáng lẽ trong máy nó ít nhất cũng có đến 50 số của cậu nhóc...
Tôi cũng ko thắc mắc hay không hỏi thêm. Dù sao, sự thật là sự thật, hiện tại như vầy nhưng tương lai sẽ khác.

Có thể ai đó nói tôi là thế này thế nọ, hay huỵch tẹt ra là tôi mê gái ( nhưng tôi cũng là con gái ) , hay tôi dụ dỗ nó ( nhưng con bé đâu có gì để mà dụ dỗ ) , hay tôi muốn đi chung để được nhiều người chú ý ( cái này là có thật, thế ai chú ý - mấy anh chàng 17+ à , xin lỗi , đàn ông của tôi phải trên 30 tôi mới thích - e hèm ! )

Đơn giản vì tôi ko thể từ chối 1 lời đề nghị đi ăn kem, hay là đi chơi cuối tuần, hay là làm bạn với 1 con bé cô đơn trong mảnh đất lạ Sài gòn, hay là làm quân sư quạt mo trong trò chơi đố để nó có thêm vài người bạn... hay là bất cứ lí do gì... tôi ko thể từ chối được. Bạn có hiểu không?

Vừa đến quán Rose, tôi và con bé run lập cập không đánh bò cạp mà như đánh cá sấu vậy. Mấy chú giữ xe nhìn tụi tui lắc đầu. mấy ỗng cũng đâu có muốn chạy ra ngoài mưa mà ghi số. Hên là quán quen, nên tôi chạy vào gởi đại xe... rồi nói là không cần ghi thẻ.
Phù ... lạnh quá.
" Chị ơi, quán này đẹp quá ! " Con bé tháo cái áo mưa, giũ giũ, phũi phũi cho nước bay xuống. Anh bồi bàn vội lấy 2 áo mưa của chúng tôi treo lên cái móc gần đó, rồi đưa cho vài cái khăn giấy.
" Cám ơn! "

Con bé như con sóc con mới ra khỏi tổ lần đầu. Cái đầu nó cứ ngó đến ngó lui... miệng thì khen đẹp quá, đẹp quá liên hồi. Nó chạy ra trước nhìn vào hòn non bộ trước quán, rồi nó chạy ra phía giữa nhìn cái dòng suối nhỏ với chiếc cầu bắt qua. Lúc đi ngang cái khu bánh ngọt, tôi hỏi nó ăn gì không. Dường như nó bị cái quán cuốn hút đến mức chả nghe thấy tôi hõi gì cả. Vậy thôi, cho nhịn.

Vừa vào quán khoảng 10 phút thì trời tạnh mưa. Ấy dà, ông trời đang chọc tức tụi tôi đây mà. Tôi gọi 2 ly caphe kem. Lúc nào vào Rose ở 3/2 tôi cũng thích dùng caphe kem nhất.
và trong tất cả các quán cafe trong sài gòn tôi từng ghé, thì tôi lại thích caphe kem ở Rose này.
Tôi chọn một bàn ở cuối quán, gần hòn non bộ phía sau. Trời tạnh mưa, nên quán Rose mở cái thác... nhìn đẹp... mặc dù không phải thiên nhiên thật. Có chút tiếc tiếc, nếu là thiên nhiên thật thì chắc cool lắm. Nhưng mà nếu thiên nhiên thật, tôi ko biết làm sao trói được cái con bé ở cạnh mình. Nó như 1 viên method để vô chai coca ... chuẫn bị bùng nổ bay tứ tung tứ tán... chỉ mới có quán Rose thôi mà con bé đã như tưng tửng lên rồi... Tôi mà dắt nó thêm vài quán khác, chắc nó bị tẩu hỏa nhập ma luôn.

Con bé lại 1 lần nữa tíu tít ko dừng. Tôi đã nhiều lần bảo nó cứ từ từ, tôi ko dành kể câu chuyện của nó đâu, thế nhưng tâm trạng nó háo hức đến mức dường như quên cả không gian. thời gian. Nó chăm chú vô câu chuyện, kể cho tôi hồi bé nó đi tắm ao, rồi trèo cây đu đủ < hử , trèo cây đu đủ ? >
" Cây đu đủ đó to lắm, nó cao gần 3 thước, thân cây thì to như gần bằng cây dừa trong quán này" . Con bé chỉ mấy cây dừa kiểng che bóng mát ở quán, rồi tíu tít tiếp
" Nó lại chẽ ra làm 2 á, lúc đó em khoảng 4 tuổi thôi, em trèo nhưng không được " < Có ai mà trèo lên ngọn cây đu đủ được bao giờ ... pó tay! >
" Rồi 1 lần nội đốn cây đu đủ đó... vậy là em trèo lên cây ổi kế bên, bị ong đốt 1 mụt... khóc quá chừng "

Tôi định kể cho con bé tôi cũng từng bị ong đốt và khóc từ nhà bạn về đến nhà mình. Nhưng mà chưa kịp mở miệng thì con bé lại tiếp
" Mà cây ổi nó lùn lắm cơ ... "

Vậy đó... lại 1 lần nữa tôi lại mang cái tiếng " Ít nói , nghiêm trang " lên mình. Có mà chen vô được đâu mà nói với kể. Ấy vậy mà cũng vui. Đôi khi để người khác nhìn sai lệch 1 tí về mình , khi họ biết rồi thì lại là 1 điều hấp dẫn mới .

Buổi chiều đó tôi chở con bé về Gò Vấp - rồi lại chạy ngược về Bình Chánh. Vừa đi mưa, vừa chạy xa... làm tôi mệt mõi. Về tới nhà chưa kịp ăn tối đã lăn ra ngủ khò.
Sáng hôm sau đến 11 giờ trưa mới dậy.

Mở dd ra thấy có đến 16 tin nhắn mới. Trời ơiii

3 tin nhắn là của TTK. 2 trong đó là tin của Anh điêng, nó đòi tuần sau đi chơi đi gặp ... người yêu của con Mỹ . Ối gời, câu vọng cổ quen thuộc ngày xưa. Nhưng bây giờ tôi không muốn nhắc lại, sợ Mỹ buồn.

13 tin còn lại là của ai bạn cũng đoán được rồi. Con bé cám ơn rối rít... rồi xin lỗi vì nó ko nhận ra là Bình Chánh rất là xa từ Gò vấp, và vì tôi đã dầm mưa rất nhiều ngày hôm nay, rồi vì tôi đã chịu khó cho nó có 1 buổi đi chơi rất là vui , và rồi vì nó nhận ra là có lẽ tôi quá mệt để ko trả lời tin nhắn nào của nó ... và vì có lẽ tôi đả ngủ mất tiu gòi nên nó nhắn tin chúc tôi ngủ ngon, và rồi nó chợt nhớ ra rằng tôi đã ngũ rồi nên nó chúc tôi buổi sáng tốt lành và nếu có thức giấc nữa đêm và đọc tin nhắn của nó thì chúc tôi ngủ ngon lại....

Ômờgờ!
<omg>

.. tôi đọc mà phì cười...


thật tình đó là 1 buổi sáng vui vẻ sau khi trút hết mệt mõi ra khỏi người, rồi đọc 1 tràng tin nhắn nào là huuhuuu, hiiihiiihiii, hehehee, rồi hhhaaahahaa của con bé ... tôi thấy dường như mình đã không bỏ lỡ buổi bình minh của ngày hôm nay. Tôi vẫn cảm thấy đâu đó chút lạnh lẽo của mùa đông, chút long lanh của giọt sương nào trên cỏ , chút ánh sáng nào cũng tia nắng ban mai, chút ngọt ngào trong làn gió thoảng, chút nào đó trong cái nắm tay ngày hôm qua, chút nũng nịu của đứa con nít biết có người để vòi vĩnh... chút đáng yêu của 1 cô bé đang gặp mùa xuân ... chút gì đó mà tôi cũng ko thể nào diễn tả được.

Có gỉ đó dường như thay đổi tôi từng chút một. Tôi ít khi nào chìu chuộng 1 ai, và nhất là con gái. Tôi cũng ko thể hiểu tại sao mình lại " keo dính con voi" với 1 con nhóc mới có 17 tuổi. Tôi cũng ko thể nào hiểu nổi tại sao tôi lại chịu thử thách thế chỉ để làm cho con bé vui. Trong thâm tâm tôi, tôi luôn muốn làm điêu gì đó để bù lấp vào lỗ hổng trong lòng con bé. Có thể gì nào? Nhắn tin chọc nó cười ? Gởi những bài hát nó thích qua yahoo? Gọi điện thoại chỉ để chúc ngủ ngon và chào buổi sáng...

Mà thôi, suy nghĩ nhiều mệt quá à. Ít ra chỉ cần biết là tôi có 1 người bạn...và tôi đang hết mình làm cho người bạn bé nhỏ của tôi vui.

quynhhuong0106
Apr 3, 2010, 08:39 PM
hay lắm, tớ đọc mà buồn cười liên tục, nhất là vụ con nhỏ chúc ngủ ngon lại hahaha, có những người xung quanh như vậy thật là thích
<input id="gwProxy" type="hidden"><!--Session data--><input onclick="jsCall();" id="jsProxy" type="hidden">

Sei Ren
Apr 4, 2010, 11:40 PM
Xin lỗi.
Đây là câu truyện mình viết hồi năm 2009.
Vì phần sau hơi buồn nên mình ko thể post ở đây.
Nếu ai có muốn đọc tiếp thì có thể đọc ở blog yahoo của mình.
Đây là link. (http://vn.360plus.yahoo.com/ghost-esl?l=f&id=1&page=12)
http://vn.360plus.yahoo.com/ghost-esl?l=f&id=1&page=12

Cám ơn các bạn đã đọc và comment.