View Full Version : Góc Xí Xọn của Honda
honda912002
Jul 23, 2008, 02:29 AM
Thơ Chữ Thất
Vì thất ước nên chúng mình thất vọng
Anh thất thời em thất nghiệp thở than
Bills tùm lum thất hứa trả muộn màng
Sợ thất thần, thất thân lo thất thế
Em thất lời cự anh kêu: thất lễ !
Lúc thất thường anh dở thất cước ra
Quá thất kinh em thất thủ khóc oà
Bèn nghĩ quẩn anh thất phu, thất đức
Dùng thất quyền em quánh anh thất sắc
Anh chửi nhoi "thất nhân cách, thất ngôn ..!"
Kế từ đây liệt em vào thất sủng
Hù doạ em muốn thất phách thất hồn
Ta thất cách nên thất điên bát đảo
Chuyện thất hoà nào phải thất học đâu
Lỗi cả hai thất tín từ buổi đầu
Nên thất lộc làm ăn luôn thất bại
Ai thất trận, thất tài không lo, ngại
Thất ý rồi thì lời lãi thất thu
Đành chia tay thất thểu ngõ ao tù
Mình thất chí, thất tình từ dạo đó ...
hé hé hé
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:22 AM
Thơ ngày xưa ....
http://i110.photobucket.com/albums/n111/thanhtruc_Sebring/candle15.gif
Biết Bao Giờ....?!!!
Đến bao giờ trần gian rồi khép cửa
Thơ thôi đau
Hồn cũng bớt trở trăn
Trái tim anh cho em làm điểm tựa
Trỗi nhịp yêu vượt bấy nổi nhọc nhằn
Đến bao giờ mắt em thôi ứa lệ
Giọt lăn dài
Gối mỏng
Ướt chiêm bao
Vạch màng đêm
Bước hờ vào trần thế
Nhốt cơn mê điên loạn tận đỉnh sầu
Biết bao giờ, và bao giờ kết cuộc
Tận mối duyên
Trái đắng vỡ trên tay
Em chôn được niềm đau vừa mới chuốc
Quên tình si
Rũ chết xác thân gầy
Biết bao giờ, và bao giờ anh hỡi
Ngọn nến tàn
Sắp gục bóng yêu đương
Em ngã rồi giữa vực tình chới với
Lệ chan thơ
Thương còn khóc
Còn thương !
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:28 AM
http://i110.photobucket.com/albums/n111/thanhtruc_Sebring/couple2.jpg
Chừa Nhau 2 Nửa Cuộc Tình
Anh chừa lại nửa cuộc tình
Cho em xin lần biết khóc
Niềm đau dấu lại bên mình
Vui lời dối gian lừa lọc
Từ em trói đời mắt ngọc
Hồn anh ngả nhào suối khe
Ngụm cay đong vừa đôi vóc
Uống vào tim dại đam mê
Từ anh mang lòng đa cảm
Thương yêu nhau mà không hay
Em dối tình ai vạn dặm
Lệ trào úp mặt vào tay
Em chừa nửa cuộc tình sau
Nuôi hồn cỏ hoang chồi muộn
Xanh lơ mà bạc mái đầu
Sắc tươi mà lòng héo cuống
Mình chừa nhau một cuộc tình
Nghẹn ngào không buông thành tiếng
Một mai rũ chết thình lình
Biết còn yêu không vĩnh viễn ?!
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:36 AM
http://i110.photobucket.com/albums/n111/thanhtruc_Sebring/couple1.jpg (http://i110.photobucket.com/albums/n111/thanhtruc_Sebring/couple1.jpg)
Thế Thôi!
Từ nay gởi áng mây sầu
Lời yêu thương ấy chìm vào khói sương
Mai rồi không gặp nữa đâu
Đêm nay có lẽ : đêm sau cuộc tình
Giọt hờn nhỏ xuống môi mình
Hay dòng mặn đắng thắm vành tim khô.
Phải rồi ta đã hồ đồ
Vươn tay trái đắng hái ngờ quả ngon
Quay về chán nghĩa sắc son
Phũ phàng giăng kín ngõ hồn từ nay.
Thu ơi ! Mộng hết buồn say
Thôi đừng rơi nữa những ngày lá xanh
Vàng treo sắc chuyển đôi canh
Lòng người thay đổi hoá thành màu tang.
Ta chưa thoát nổi hoang mang
Hay chưa chối bỏ được ngàn ý thơ
Nên lòng cứ mãi bơ vơ
Say trong sầu muộn đôi bờ xót xa.
Bến hôm xưa bến hôm qua
Thuyền quyên - Con Tạo điêu ngoa trêu người
Hay chăng tiếng nói câu cười
Bây giờ chết lặng thay lời trối trăn.
Dù sao cũng cảm ơn anh
Dìu ta vào mộng vượt ghềnh sóng ru
Sóng ru những tưởng thiên thu
Nào hay biển chết cạn từ đáy khơi.
Dã tràng thôi ! Mấy cuộc chơi
Buông mình trả lại cho đời đắng cay
Thôi thì đừng nhé mượn vay
Tình duyên tạm bợ nuôi ngày đắn đo.
Thả đi hoang một cánh cò
Khuất vào mây trắng, câu hò vọng sang
Hết rồi một mối tình tang
Người đây ta đó lỡ làng . Thế thôi !
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:42 AM
http://i36.photobucket.com/albums/e28/Letinh/avator/post-1615-1137223468.gif
Than
Rót chén tâm tư uống với đời
Buồn thương chẳng cạn dẫu trăm hơi
Bờ môi chạm tủi thêm hờ hửng
Khoé mắt đong sầu kém lả lơi
Rót nhạc lên đàn hầu dạo thử
Bào thơ xuống giấy để ngâm chơi
Ơ hay chán vẫn đâu còn đấy
Chỉ mỗi thi ca đã chết lời
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:43 AM
http://img207.imageshack.us/img207/2092/634874xy.gif
Còn Em Và Tình
Thôi anh nhé nhớ chi chuyện cũ
Để chuyện lòng yên ngủ đêm nay
Đế rồi trong thoáng mây bay
Còn ta với dáng hao gầy khói sương
Lòng gậm nhấm nỗi buồn chưa mục
Trái tim ta đã gục trận tình
Hỡi ơi oan trái vô hình
Cứa ngang mơ ước đôi mình vì đâu
Huyết mạch đó bao giờ lành lại
Cho vơi lần vụng dại niềm đau
Sầu treo lơ lững giọt ngâu
Ướt bia đá lạnh thấm vào hồn hoang
Chuyện dĩ lỡ, hai ta đã chết
Chết từ khi ngờ nghệch chia xa
Từ khi lệ trắng hoá ngà
Từ cung nguyệt quế phôi pha bóng hằng
Tim đã thắt vành tang duyên cũ
Tình tìm bia mộ trú qua đêm
Sáng ra sương đẫm hồn mềm
Nhớ thương còn đó, còn Em và Tình.
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:48 AM
http://i36.photobucket.com/albums/e28/Letinh/post-4394-1134539502.gif
Cánh hoa sầu tiền kiếp
Ta mộng mị ...
Thả hồn theo sóng cuộn
Giòng trôi xuôi trong suốt giọt tinh anh
Vươn lên cao để rồi khi rơi xuống
Bọt trắng tung như số phận đã dành.
Người thấy gì qua màu bạc thếch đó
Là phôi phai là tan vỡ phải chăng ?
Ta vì ai đem lòng ra thổ lộ
Nghe tim đau vết nứt cứ rạn dần.
Ta là hoa, cánh hoa sầu tiền kiếp
Nở và tàn như mộng mị thế nhân
Chấp nhận vay dù biết đời thua thiệt
Nuôi thương đau mầm bệnh giữa gian trần.
Vẫn mộng mị riêng ta màu xanh biếc
Năm cánh hiền lơi lả nụ lưu ly
Nằm bên hồ sóng lặng, mòn sức kiệt
Chào người về, đưa tiễn kẻ vừa đi.
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:51 AM
http://img207.imageshack.us/img207/2135/1278hh.gif
Mơ Tan !
Niềm đau chưa kịp lắng xuống
Vũng lệ làm sao vơi đây
Anh ơi võ vàng giấc muộn
Trái tim chết giữa ngực gầy
Mình dìu nhau vào hoang tưởng
Mong manh một dải ngân hà
Ô Thước không về bay lượn
Cầu nào đưa duyên hai ta
Đêm rồi môi khô rỉ máu
Kéo vành khăn mỏng lau sơ
Trơ trẽn không còn buồn giấu
Chảy dài vào trong trang thơ
Với lên trần tình chưa đụng
Đã chạm rồi khoảng mơ tan
Hai tay vờn trong nao núng
Bốn bề niềm đau thênh thang
TTTT
honda912002
Jul 23, 2008, 06:53 AM
http://img.vn.cyworld.com/image/item/FeFe/accessoary/061006_fefe_deco.gif
Hồn Thơ Điên !
Ta như người điên loạn
Vật lộn với đau buồn
Chưa có lần biết chán
Nên lệ còn rơi tuôn.
Anh chưa lần bị phụ
Nên chắc hẳn không màng
Nổi niềm hằng cay cú
Ta ngấm ngầm riêng mang.
Ta dường như sắp chết
Ngực căng máu một bầu
Thổ một lần sẽ hết
Cạn niềm đau, cơn đau.
Anh tìm hoa đắp mộ
Chôn tím màu lưu ly ....
Tình là gì ?
Tự cổ
Khiến người đời cuồng si.
Hôm nay ta trăn trối
Anh dường như không nghe
Ngày mai ta hấp hối
Anh vô tâm
Đau ghê !
Hồn thơ như điên loạn
Thốt lời toàn than van
Yêu anh
Còn mối hận !
Khi nào đau vơi, tan ?!
TTTT
di13
Jul 23, 2008, 01:53 PM
Honda cộng với Toyo
Hai xe hợp lại mận mà biết bao ?
Honda nàng đạp hết ga
Sanh ra bé tí và thêm cu tèo
@};- wonder who is T.T.T.T
Trần gian này có người yêu đương
Thị hoa nỡ khung trời ngát hương
Thu yêu kiều tim nồng bốc cháy
Thủy thì thầm gọi kẻ anh thương
di13 just teasing
honda912002
Jul 26, 2008, 12:21 PM
Honda cộng với Toyo
Hai xe hợp lại mận mà biết bao ?
Honda nàng đạp hết ga
Sanh ra bé tí và thêm cu tèo
@};- wonder who is T.T.T.T
Trần gian này có người yêu đương
Thị hoa nỡ khung trời ngát hương
Thu yêu kiều tim nồng bốc cháy
Thủy thì thầm gọi kẻ anh thương
di13 just teasing
TTTT = love, money, prison, sin đó di13 hihihi k/d
;))
honda912002
Nov 5, 2008, 11:52 AM
http://www.khanh-van.net/images/smilies/aa.gif
Đón Thu !
Cứ mỗi lúc tiết Thu về ươm lá
Tôi lại nhìn nắng thắp buổi hoàng hôn
Vạn tia nhỏ dịu dàng rơi trăm ngã
Từ thinh không chạm nhẹ xuống tâm hồn
Tôi tìm thấy ở đôi hàng hoa cúc
Búp yêu thương hé nở thật ngoan hiền
Ngà hơn nữa lên trên từng khóm trúc
Bướm chập chờn đôi cánh nhẹ đưa duyên.
Thu khoác lại tấm áo choàng muôn sắc
Vẫn đoan trang, tha thướt, vẫn nhu mì
Mỗi năm về nào có xa lâu lắc
Mà tôi chờ rạo rực những vần thi.
Tôi lại đứng, lại ngồi ngay hiên mộng
Xoè đôi tay đón nhận lá đầu mùa
Chiếc vừa chớm chuyển vàng rơi chầm chậm
Rơi vào lòng ăm ắp một nguồn thơ !
TTTT
honda912002
Jan 22, 2009, 11:44 AM
Truyện Thơ : Hồng Nhan Đa Truân
Tac Gia : LuuLyTim(Honda)
Cao xanh khéo cợt hồng nhan
Giai nhân đẫm lệ đa đoan một đời
Trách hờn Con Tạo vẽ vời
Trò đùa may rủi khiến người thương đau
*~**~*
Trên núi vắng một già một trẻ
Mái tranh nghèo lặng lẻ quanh năm
Người cha tóc bạc hoa râm
Từ ngày tiển bạn trăm năm lệ nhoà
Thương con thảo thiết tha cố sống
Phụ tử tình biển rộng mênh mông
Núi non lặn lội gánh gồng
Cha con quấn quít một lòng nuôi nhau
Một hôm bão xô ngàn cây ngã
Bao tai nàn gieo hoạ đớn đau
Người Cha lâm bệnh cơ cầu
Mắt loà sưc yếu bội sầu dâng cao
Nàng Sơn Nữ thương Cha bật khóc
Sáng tối kề cực nhọc bán bưng
Gánh hoa trang trải nợ nần
Đầu làng cuối chợ tảo tần gót son.
*~**~*
Trăng mười sáu viền tròn vành vạnh
Gió núi mừng vỗ cánh xôn xao
Nàng tươi tợ cánh hoa đào
Dầu trăm nẻo khổ đương đầu sớm hơm
Đen mườn mượt tóc thề suối cuộn
Thắt thành hai bím lọn xinh xinh
Mắt bồ câu luống gợi tình
Môi cười duyên đủ để nghìn hoa ghen
Mảnh vườn nhỏ một tay chăm bón
Trăm sắc màu hoa rộn bướm ong
Nhiều chàng trai trẻ nuôi lòng
Chờ duyên mai mối nụ hồng thơm tho
Vốn nhỏ nhẹ, đoan trang, thuỳ mị
Nàng rằng lòng chưa nghĩ xa xôi
Tình thương phụ tử khó rời
Chưa tròn chữ hiếu ngại đời mĩa mai.
*~**~*
Ngày lại tháng hoa sai nụ thắm
Gánh hàng hoa vượt dặm cỏ gai
Mồ hôi giọt vắn giọt dài
Tiếng rao thánh thót miệt mài lối quanh
Ngờ đâu được đoạn đành tin dữ
Bỏ gánh hàng nín thở, nghẹn tim
Tin Cha ngã chết bên thềm
Chiều mưa giăng lối chân mềm quỵ đau
Tỉnh giấc dậy giữa phòng ngơ ngác
Nàng vội vàng dáo dác "Cha ơi !"
Chợt nghe tiếng kẻ nói cười
Rẽ mành bước lại một người đàn ông
Hắn khẽ hỏi han "Nàng đã khoẻ ? .."
Mời lên xe có kẻ đưa về
Nàng thời ruột dạ nảo nề
Cảm ơn vội vả nguyện thề ghi ân.
....
honda912002
Jan 22, 2009, 11:45 AM
Truyện Thơ : Hồng Nhan Đa Truân
Tac Gia : LuuLyTim(Honda)
tiep theo ....
*~**~*
Nhan khói trắng chập chờn bia mộ
Khóc thương Cha lệ nhỏ đêm ngày
Từ đây cô lẻ thân gầy
Đời trơ trọi quá còn ai dắt dìu
Đương tức tưởi chợt vai ấm lại
Hắn, người dưng e ngại áo choàng
Cuống cuồng cởi trả vội vàng
Thì người ta đã lẹ làng lên xe
Nàng ngã bệnh xanh xao cơn sốt
Xóm giềng thương thuốc hốt vài thang
Eo ôi cái cảnh cơ hàn
Đơn thân chiếc bóng vỏ vàng làm sao
Hơn hai tháng mê man chưa tỉnh
Kẻ ra vào luýnh quýnh lo toan
Chừng như hồn đến địa đàng
Xác thân còn đó hồn nàng thoảng vương.
*~**~*
Vẫn là Hắn, cạnh giường chăm chút
Miếng cháo tơi tay múc tay nâng
Bệnh đau bớt được mấy ngần
Hương da thịt đã quen thân gợi tình
Chim ríu rít đầu vườn kẽ lá
Mở mắt nhìn kẻ lạ đà quen
Ngượng ngùng chưa tỏ trắng đen
Cảm tình quân tử đôi phen nặng lòng
Thu đố lá nắng hoàng hôn ấm
Đồi núi buồn tay nắm bàn tay
Hắn thề quyết chẳng đổi thay
Đá vàng khắc khít vạn ngày không phai
Ngày lễ cưới pháo vang đầu ngõ
Nàng yêu kiều bước nhỏ vu quy
Thanh niên đâu phải hiếu kỳ
Chỉ rằng tiếc đoá nhu mỳ xóm hoa.
*~**~*
Xe dừng lại bên nhà chú rễ
Họ hàng đâu để kể mấy người
Kẻ thương rót tiếng ngậm ngùi
Trầu cau rượu ngọt dâng mời mấy ai
Bỗng từ bụi hoa quỳ vàng rực
Một người lao ra trước xe hoa
Acid sóng sánh một ca
Tạt vào mặt mũi ướt nhoà mắt môi
Nàng quỵ xỉu sau lần hớt hải
Cháy bỏng người quằn quoại cơn đau
Hắn không nói được thành câu
Nhà thương cấp cứu cuối đầu ăn năn
Thì vỡ lẽ, Hắn thời hoa bướm
Dan díu và bịp bợm dối gian
Bao đời thục nữ nát tan
Gieo ngang trái để tội nàng trả oan
Người thiếu nữ cố lòng gây tội
Hận cuộc tình trao vội ghét ghen
Chờ khi tiệc kết hoa đèn
Đang tâm huỷ hoại Hắn bèn ra tay
Phút lầm lẩn hại lầm kẻ khác
Nơi tử tù chọn thác chuộc thương
Sáng ra chết gục bên tường
Tay còn nhỏ máu đỏ hường xót xa.
.....
honda912002
Jan 22, 2009, 11:46 AM
Truyện Thơ : Hồng Nhan Đa Truân
Tac Gia : LuuLyTim(Honda)
tiep theo ....
*~**~*
Nàng Sơn Nữ qua lần ngụp lặn
Dưới biển đời cân nặng đớn đau
Thế gian đen phủ một màu
Mới hay cặp mắt bồ câu chết rồi
Tay sờ soạn đường da lồi lỏm
Nàng hoảng hồn bấn loạn tâm can
Hỡi ôi, chua chát muôn vàn
Còn chăng một cánh hoa tàn giữa xuân
Xưa tiếng Hắn ân cần đưa đón
Nay lạnh lùng, nhỏ mọn, gắt gao
Phòng riêng một bóng xanh xao
Cô dâu son trẻ đêm thâu nghẹn ngào
Vốn liếng hết bỡi bao nghịch cảnh
Hắn giở trò ranh mảnh than van
Ĩ ôi mùi mẩn dạ nàng
Đem vườn hoa thắm đổi vàng bán mua.
*~**~*
Dốc hết túi vì thua cờ bạc
Bày thêm trò đốn mạt, bất nhơn
Vợ son mang để góc đường
Lon đặt trước mặt giả phường ăn xin
Khách qua lại mắt nhìn mai mĩa
Nàng thương chồng chống chế bỏ qua
Nhưng không yên ấm cửa nhà
Roi đòn trút vội thịt da tím bầm
Trời xui khiến nợ ai nấy trả
Nàng ngoan hiền mắc vạ oái oăm
Sống thêm đau cảnh tơ tằm
Nhủ lòng mệnh bạc đành cam thiệt thòi
Suy tư mãi chiếc thoi thời vận
Tháng ngày ròng đã tận cuộc chơi
Làm sao định hướng cuộc đời
Chi bằng vĩnh quyêt cho rồi ván đau
Nàng viết bức huyết thư nhắn nhủ
Người mình thương một thuở vàng son
Nếu duyên thật sự vẫn còn
Mong rằng kiếp khác vẹn tròn thuỷ chung
Theo chiều gió lần mò từng bước
Nàng gieo mình xuống vực đá leo
Phía bên kia dưới ngọn đèo
Người trần mắt thịt ngó theo điếng hồn.
*~**~*
Sau buổi nhậu bạn bè trai gái
Hắn quay về gặp phải huyết thư
Lao theo lối nhỏ đường mưa
Máu loang dốc đá vừa mờ đấy thôi
Tim thót lại , chỗ ngồi hai đứa
Ngày hôm nào vai tựa vai nghiêng
Khăn trao ngày cũ bên triền
Phất phơ cánh gió đôi viền toan rơi
Hắn gào thét " Tình nương em hỡi ... !"
Vực sâu hờn khẽ dội "ơiiii ơiiii .."
Rồi vang vọng khắp muôn nơi
Tiếng đau như xé lòng người yêu đương
Cho đến phút sau cùng mới biết
Tình yêu thương da diết dường bao
Hắn nâng khẩu súng ngang đầu
Không gian lần nữa nhuộm màu trắng tang
*~**~*
Trời Thu ấy lá vàng hơn nữa
Như tiển hồn sơn nữ đa truân
Ôi đau thay cái nợ trần
Hồng nhan nhi nữ vạn phần rủi rọ
*~**~*
Vào ra quanh quẩn bễ dâu
Chín ngàn ngày dở viết câu ngậm ngùi
Con Tạo sao khéo vẽ vời
Nổi đau nhân thế cho người xót xa !
TTTT
honda912002
Feb 6, 2009, 12:07 PM
Gánh vợ trên vai liên tiếp 30 năm - SuuTam
Trên đại lộ thị trấn Tân Tạo huyện Phiên Ngung (Quảng Ðông – Trung Quốc) thỉnh thoảng lại xuất hiện một đám đông những người hiếu kỳ tụ tập ở một góc đường. Họ chăm chú nhìn vào cái giỏ mây đặt bên đường. Nằm trong giỏ dài hơn 90cm, ngang nhỏ hơn 60cm, là một người dị dạng: tứ chi hoàn toàn bị gấp khúc, xương sống cong gập, toàn thân chỉ còn da bao lấy đầu xương. Người ấy nằm bất động, chỉ có hai con mắt và miệng là cử động được.
Ông lão Triệu Hiền Thành ngồi bên cạnh cái giỏ mây cho biết người nằm trong giỏ là vợ ông – bà Ðường Kim Tú. Ông nói: “Ngày trước, bà ấy cao 1m69, nặng 54kg. Giờ đây chỉ còn 24kg rưỡi, cao không tới 0.7m.”
Thật khó mà hình dung được bà lão đang cuộn tròn kia đã từng là một phụ nữ cao ráo, cân đối. Ông Thành kể: “Năm 1963, vợ tôi mới 27 tuổi. Một hôm đi làm đồng về bà ấy than đau mắt cá. Qua hôm sau, đầu gối cũng bắt đầu đau nhức. Sau đó, cả chân, tay, vai đều đau thốn như bị ai rút gân vậy. Chỗ nào đau thì chỗ đó bắt đầu co rút lại. Bà ấy đau đến nỗi cứ khóc suốt. Tôi đã đưa bà ấy đi khám nhiều bác sĩ.”
Hầu hết đều cho rằng bà mắc bệnh phong thấp. Nhưng càng uống thuốc, bệnh tình bà càng nặng, thân thể ngày càng teo lại. Các khớp xương bị phù gây đau nhức rồi biến dạng. Ðến lúc này ông Thành biết vợ mình mắc phải bệnh nan y.
“... Lỗi tại tôi cả. Vợ vừa mới sinh chưa đầy một tháng đã phải ra đồng làm việc, cứ ngâm mình trong nước mãi... Rồi tôi lại không đủ tiền cho bà ấy chữa bệnh. Mỗi lần khám tốn những 30 đồng.”
Vào những năm ấy, 30 đồng đối với một nông dân Trung Quốc là một số tiền rất lớn.
thời kỳ đầu mới phát bệnh, Ðường Kim Tú không ra đồng làm việc được nhưng có thể nửa nằm nửa ngồi bế con. Ba năm sau bà bị căn bệnh quái ác làm cho biến dạng, toàn thân không thể duỗi thẳng, không thể cử động được nữa. Chỉ có cái đầu là còn động đậy. Từ đó, bà sống nửa đời còn lại trong cái giỏ mây của ông chồng. Ăn uống, tiêu tiểu... thảy đều do chồng săn sóc.
“Trước đây con gái giúp tôi một tay”, ông nói. Nhưng đến năm 23 tuổi, Triệu Kim Hoa, con gái ông, mắc bệnh viêm màng não rồi qua đời. Cái chết của Kim Hoa là một cú sốc cho vợ chồng ông. Tinh thần của bà Kim Tú ngày càng suy sụp...
Năm 1993, ông Thành quyết định rời quê nhà đi tìm cuộc sống mới. Ông đặt vợ vào một cái giỏ mây, tự mình gánh đi. Một người đồng hương viết lại hoàn cảnh khốn khổ của họ và bệnh của bà Kim Tú lên một tấm giấy lớn cho họ mang theo qua khắp các tỉnh thành của Trung Quốc.
Bà Kim Tú kể: “Chúng tôi đã qua 8 tỉnh rồi: Hồ Nam, Giang Tây, Triết Giang, Phúc Kiến... hôm nay mới đến được Phiên Ngung này”. Tuy thân thể bị teo nhỏ nhưng giọng của bà vẫn còn trong trẻo, đầu óc hãy còn minh mẫn.
“Ði khắp nơi để kiếm sống đương nhiên là không dễ chịu rồi. Nhưng buồn nhất là phải chịu đựng ánh mắt soi mói của mọi người.” Hồi ở Quý Châu, có một tạp chí bảo tôi mang vợ ra cho người ta chụp ảnh chung, họ sẽ cho tôi tiền nhưng tôi từ chối. Tôi thà đi ăn xin chứ nhất quyết không làm chuyện ấy. Có thời gian, mỗi ngày chúng tôi kiếm được bảy, tám chục tệ. Hôm nào may mắn, được hơn cả trăm tệ...”
Qua bao gian khó, ông Thành vẫn cứ gánh vợ bên mình, như là một bảo vật ông phải gìn giữ.
“Chúng tôi hai người cùng khổ, nhất định phải ở bên nhau rồi” – ông Thành vừa vắt khăn lau cho vợ, vừa tiếp tục câu chuyện. “Năm tôi lên 6 gặp cảnh mất mùa, cha mẹ đem tôi bỏ ngoài đường. Tôi phải đi làm thuê, chăn bò... để kiếm miếng ăn. Sau có người mai mối tôi với vợ tôi bây giờ. Còn vợ tôi, mới lên 3 thì cha mất, mẹ cải giá, dượng ghẻ đối với bà ấy không tốt lắm...” Ông nhìn vợ trìu mến: “Tôi không thể bỏ vợ được! Nếu bà ấy mà chết trước tôi không biết sẽ ra sao nữa!” Bà Kim Tú nằm trong giỏ nghe được câu nói tình cảm của chồng cũng bật cười: “Ðúng vậy! Nếu chẳng may ông ấy mà chết trước tôi cũng không thiết sống nữa!”
Bà nói tiếp: “Nhiều năm trước tôi từng nghĩ đến cái chết. Nhưng tôi chạnh nghĩ đến chồng, đến chị và em trai tôi còn ở quê nhà, tôi lại không muốn chết nữa. Ông ấy gánh tôi trên vai ba mươi năm, vất vả vô cùng. Tôi biết mình thật vô dụng. Những gì ông ấy đối với tôi, không thể một câu là kể hết được!”
Nói đến đây, bà khóc. Ông Thành lau nước mắt cho vợ, vỗ về: “Ðừng khóc nữa, mai chúng ta về quê...”
Họ ra bến xe Quảng Châu. Chuyến xe chiều ấy sẽ đưa họ về lại cố hương Tứ Xuyên. Nhìn cảnh ông già 60 tuổi gánh trên vai bà vợ 61 tuổi, lẻ loi ở bậc cửa xe, không ai mà không thấy xót xa...
~.~.~.~.~.~.~.~
30 Năm Đá Vàng - (LLT/Honda)
Cao xanh chẳng phụ người hiền
Cớ sao con Tạo gợi phiền thế nhân
Gánh tào khang, gánh nghĩa ân
Thủy chung một mối tình trần đáng khen !
Chàng sáu tuổi mồ côi cha mẹ
Thiếp lên ba dì ghẻ chẳng thương
Hai ta từ cảnh đoạn trường
Giao duyên đằm thắm tỏ tường sắc son
Nơi ruộng nước chàng cày thiếp cấy
Mặc mưa phùn nắng cháy cùng nhau
Vừa sanh con trẻ khô nhao
Đã rồi quần quật đồng sâu giải dầu
Lỗi con Tạo sanh chi bệnh ác
Chứng nan y khoảnh khắc đeo mang
Thiếp đau lây cả đau chàng
Nửa đời còn lại buộc ràng khổ bi
Ai ngờ được rủi ro bệnh tật
Xuôi hướng đời cùng cực gian nan
Lại thêm một nổi bàng hoàng
Lá xanh rơi vội, lá vàng còn treo
Con độc nhất lìa đời bệnh não
Bỏ sau lưng điên đão niềm đau
Mẹ cha chưa hê"t nổi sầu
Bao nhiêu cảnh khổ cơ cầu oằn vai
Của bố thí đưa tay nhận lảnh
Ngày lại ngày bất hạnh còn mang
Thủy chung thay nghĩa tào khang
Qua bao nắng gió thiếp chàng còn nhau
Về quê cũ đường xa vạn dặm
Chiếc sọt đan lệ đẩm niềm thương
Ba mươi năm cố chải bương
Ba mươi năm chuyện vô thường thế nhân
Thế mới biết tình yêu vĩ đại
Là hy sinh chẳng ngại khổ đau
Gánh duyên tự thuở ban đầu
Kề vai quân tử ngàn sau còn gồng.
TTTT
honda912002
Feb 8, 2009, 11:43 AM
http://i6.photobucket.com/albums/y203/azntoyo/thuong2.jpg
http://i6.photobucket.com/albums/y203/azntoyo/thuong1.jpg
honda912002
Feb 9, 2009, 12:15 PM
http://i6.photobucket.com/albums/y203/azntoyo/thuong-MaOi-LLT.jpg
honda912002
Feb 12, 2009, 01:29 AM
http://i6.photobucket.com/albums/y203/azntoyo/Iloveuhunnie3.jpg
toyo912002
Feb 12, 2009, 11:44 AM
http://camkythihoa.net/nhac/myvalentine.mp3
You can't buy love
Love is precious
Love comes from the heart
Roses are red
Violets are blue
One or two
Dozen too
But as for you, any would do!!
http://tbn0.google.com/images?q=tbn:47MoDqHuElZ5BM:http://weeklyrose.com/images/roses.jpg
http://tbn2.google.com/images?q=tbn:768m869x_e2awM:http://www.healthyalberta.com/Images/HE_Is_Chocolate_Good_for_Us.jpg
My Valentine Lyrics
If there were no words
No way to speak
I would still hear you
If there were no tears
No way to feel inside
I'd still feel for you
And even if the sun refuse to shine
Even if romance ran out of rhyme
You would still have my heart
Until the end of time
You're all i need
My love, my valentine
All of my life
I have been waiting for
All you give to me
You've opened my eyes
And showed me how to love unselfishly
I've dreamed of this a thousand times before
In my dreams i couldnt love you more
I will give you my heart
Until the end of time
You're all i need
My love, my valentine
La da da
Da da da da
And even if the sun refuse to shine
Even if romance ran out of rhyme
You would still have my heart
Until the end of time
Cuz all i need
Is you, my valentine
You're all i need
My love, my valentine
honda912002
Apr 5, 2009, 12:26 PM
Hôn em đi !
Môi em bỏng cháy hồn anh mê dại
Hôn nhau đi cho khát vọng điên cuồng
Đời biến mất sự gian trá rẩy ruồng
Cùng Xuân hồng tình dâng cao tột đỉnh.
Anh yêu ơi ! Tình yêu là vô định
Khi mùa Xuân ở ngưỡng cửa tâm hồn
Dìu nhau đi nghe nhịp tim dập dồn
Nơi suối rừng cỏ cây bừng sự sống.
Hôn em đi ! Giữa đồi cao gió lộng
Vòng tay ôm, ánh mắt thật nồng nàng
Hãy say sưa trên từng lối thiên đàng
Hoa đào thắm, hoa mai vàng rực rỡ.
Quên thế gian, quên tình đời lầm lỡ
Ta có nhau vui duyên nợ nhé anh
Mùa Xuân sang khi hoa nở đầy cành
Nụ môi hôn cả kiếp người mong đợi.
Hôn em đi, tình ơi, tình yêu hỡi !
TTTT
Mộng Tình Xuân
Mùa Xuân cánh én trở về
Vườn duyên rực rỡ bốn bề trúc mai
Từ trong giấc mộng liêu trai
Dáng em bé nhỏ trang đài thướt tha
Ngẩn ngơ Tiêu Sử thật thà
Anh chờ Lộng Ngọc bước qua thềm lòng
Hai đầu giây nối chỉ hồng
Đôi mình se kết duyên nồng hân hoan
Từ nay phượng sánh cùng loan
Trăm năm hạnh phúc đá vàng đẹp đôi
Mùa Xuân mộng ngủ trong nôi
Liêu trai một kiếp chung đôi một đời.
TTTT
honda912002
Mar 11, 2010, 09:26 PM
Hái Nụ Tầm Xuân
Anh đi hái nụ Tầm Xuân
Trên đồi mộng mị bâng khuâng giấc vàng
Vàng hoa mai
Vàng lại vàng
Kiếm đâu cho thấy nồng nàn mắt em
Vén cây vạch lá tìm xem
Thấy loài cỏ dại còn thèm hôn nhau
Phải em là nắng trên đầu
Anh len vào gió lên cao tự tình
Nụ Tầm Xuân
Bướm rập rình
Ai xui chỉ có mỗi mình cô đơn
Anh đi tìm
Đôi tay trơn
Hái duyên không đặng
Dám hờn chi em !
TTTT
honda912002
Mar 11, 2010, 09:27 PM
Sắm Áo Đón Xuân
Áo hoa anh đưa đi sắm
Cho em đón tết cùng người
Mong rằng Xuân đừng về chậm
E màu tím sẽ thôi tươi
Sao em không yêu màu đỏ
Rình rang như pháo giao thừa
Hồng, vàng, mai đào đầy ngõ
Mà màu tím anh không ưa
Nguýt anh một cái điếng tim
Là nguýt yêu thôi đấy nhé
Hãy để em là chính em
Mùa nào, năm nào mặc kệ
Anh giơ hai tay đầu hàng
Trùm lì của anh là vậy
Vì màu tím là của nàng
Không quá chìm, không bóng bẫy
Vâng, em cứ là chính mình
Như ngày đầu ta gặp gỡ
Anh vẫn là anh với tình
Yêu em trong bầu duyên nợ
TTTT
honda912002
Mar 11, 2010, 09:28 PM
Xuân Đất Mẹ
Chắc giờ này trời đất đã vào Xuân
Đà Lạt hoa tươi, gió hiu hiu đồi núi
Hàng thông già trở mình đón tuổi mới
Cánh lá mượt mà truyền hơi ấm cho nhau
Đức Trọng ơi nắng đã thắp trên cao
Đêm qua giao thừa khách lử hành lỡ bước
Dừng lại nửa vời thấm thía đời ô trọc
Nấn ná nghe đau một góc tâm hồn
Di Linh tìm về kỷ niệm ấp ôm
Phố xá bây chừ nhà cao lầu lấp
Sáng tối trưa chiều xe người tấp nập
Đi hết nẽo đường chẳng mấy ai thân
Ghé tới Nông Trang chào bậc ân nhân
Loài hoa Dã Quỳ dọc bờ bụi đỏ
Mùi hương cà phê thơm lừng cánh nhỏ
Nước độc rừng thiêng lại là chốn yên bình
Bảo Lộc chào Xuân tết nhất linh đình
Anh em bạn bè chén thù chén tạc
Không hay có người lâu ngày nhút nhát
Muốn bước qua đường cần kẻ nắm tay đưa
Ngớ ngẩn buồn vui nói mấy để cho vừa
Về lại quê mình yêu thương chất ngất
Cái mới đổi cũ
Còn bao nhiêu cái thật
Nằm trong tấm lòng son chơn chất của bạn bè
Thương lắm Lâm Đồng, khúc hát tình quê !
Thoảng giấc chiêm bao mơ Xuân về Đất Mẹ
TTTT
honda912002
Mar 11, 2010, 09:28 PM
Mùa Xuân Ru Mẹ !
Trên đồi sợi nắng mong manh
Chúa Xuân khoác áo thiên thanh dịu dàng
Cỏ như sóng gợn trăm hàng
Gió mùa nhẹ thổi miên man dập dìu
Nhớ xưa dáng Mẹ mỹ miều
Thương con tần tảo trải nhiều đắng cay
Luồn trong cọng bạc ngần mây
Gót son lận đận xuân nay cổi cằn
Thân gầy đánh đuổi khó khăn
Thìa cơm tách nước đổi bằng cần lao
Buồn thương kể xiết là bao
Lòng không biến đổi ngọt ngào yêu thương
Bôn ba bể khổ dặm trường
Áo nâu thêm rộng, má hường thêm phai
Nuôi con gánh nặng đôi vai
Câu răn lễ nghĩa đúng sai vẫn còn
Môi mềm câu hát nĩ non
À ơi Mẹ ngủ để con ru hời
Câu thơ trẻ dại vụng lời
Nghêu ngao mẩu tử suốt đời tình thâm
Xuân này khắc lấy chữ tâm
Dành riêng thờ mẹ muôn năm kính người !
TTTT
Xuân và Tình Mẫu Tử
Giao mùa lộng lẩy sắc thiên thanh
Nắng biếc, hoa thơm, trái ngọt lành
Mẹ vắng con xa, bà thiếu cháu
Niềm vui tựa gió thoảng qua mành
Xuân về thấu hiểu nổi niềm riêng
Lặng lẽ hôn trên tóc mẹ hiền
Cọng bạc thêm dài trong biển nhớ
Thưa dần luống tuổi đã thâm niên
Kính mẹ ! Tình yêu một vóc đầy
Thương người bể ái cất công xây
Răn con dỗ cháu thành nhân cả
Cuối cuộc trơ xương với dáng gầy
Ước muốn ôm chầm lấy mẹ yêu
Nhìn Xuân chín mọng đến trăm chiều
Xin trời trở lại ngày thơ ấu
Thảo hiếu con dâng đủ mọi điều
Mỗi tết đề thơ nhớ mẹ hiền
Thương tình mẫu tử quá thiêng liêng
Hoa vàng thiệp đỏ con vừa gởi
Chúc thọ mong người sống bách niên !
TTTT
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.