PDA

View Full Version : Vườn thơ tình Justice



justicetruong
Sep 8, 2008, 09:49 AM
Lời Hứa Mùa Thu

Hứa thật nhiều cho nhau
Rồi thả bay đâu trong mùa Thu nặng gió
Em mắt hiền
Mà không ngoan lời hứa
Ta yêu thật nhiều
Mà ta vẫn phải xa...

Mùa Thu lạnh lùng rồi cũng sẽ qua
Còn lại trong tay là tay em mười ngón
Hãy để con tim nói lời yêu muộn
Lời nói sau cùng của một kẻ tình chung

Sao thế hở em
Cho đến mãi bây giờ
Anh vẫn không quên lời hứa ấy
Lời hứa tan trong mưa
Vẫn vô tình
Bốc cháy
Tàn tro kỷ niệm nỡ bay đâu ?

Đêm nay anh ngồi
Nhớ lại chuyện đã lâu
Nghe sóng lòng dâng tràn từng cơn sóng
Nghe tiếng con tim lúc lặng trầm, lúc bổng
Anh biết mình yêu chắc chỉ mãi một người

Lời hứa mùa Thu
Theo anh mãi bên đời
Gót mòn thời gian không làm phai thương nhớ
Xa đã bao lâu mà lòng cứ ngỡ
Em vừa tựa đầu
Hứa vội...mãi yêu anh.

justicetruong
Sep 8, 2008, 09:52 AM
Em không về cùng mùa Thu

Đưa tay hứng chiếc lá vàng rơi trước mặt
Nỗi nhớ đong đầy lộng gió cũng chao nghiêng
Dáng em xa xôi chợt hiện về quay quắt
Giữa nắng vàng Thu lóe mặt sóng bồng bềnh

Em ghé sang đời nhẹ cơn mưa tháng chín
Thoáng bâng khuâng niềm hạnh ngộ muộn màng
Vỡ tan nhanh khi đôi hồn vừa bịn rịn
Để trong tôi dài đêm mộng ngỡ ngàng

Sao em không bảo lần đi là mãi mãi
Tôi vẫn mong ngày trở lại với mùa Thu
Em giẫm lên tim tôi bằng gót chân mềm mại
Như buổi đầu tim loạn nhịp hoang vu

Hỏi lá khô có điều chi luyến tiếc
Chốn ta về cỏ vẫn mọc bình yên
Em đến hay không cũng đâu cần thiết
Có chút ân tình xem như đã là duyên

justicetruong
Sep 8, 2008, 09:59 AM
Đừng kể với mùa Thu !

Em nè! đừng kể với mùa Thu
Chuyện hôm nào đó dưới mái dù
Tôi lỡ nói lời chưa nên nói
Để em lúng túng giữa mưa mù

Ghét thật, gió đâu về cứ tạt
Ngại ngùng cũng phải nép gần nhau
Tim khờ choáng ngộp mùi con gái
Dạy môi liều lĩnh tiếng thì thào

Ngông thế, mà may không bị mắng
Ơ thì, em hiểu thấu từ lâu
Tình tôi ướt đẫm mùa mưa trước
Mãi đến mùa này đã khô đâu

Giữ kín niềm vui mình, em nhé!
Kẻo Thu ganh tị, lá thôi vàng
Lại khiến đau lòng bao thi sĩ
Đang mỏi mòn trông Thu ghé sang

justicetruong
Sep 8, 2008, 04:51 PM
Nơi nào là bình yên

Có thật là em cảm thấy bình yên,
Giữa biển lặng im một ngày sóng không về nữa,
Và mặt trời thôi ngây ngô đi tìm nguyên nhân của lửa,
Ở ngoài kia đang thiêu cháy những tinh cầu.

Nếu em tin tình yêu là nguồn cội của nỗi đau,
Sao không lắng nghe tiếng cô đơn râm ran trong lòng núi,
Rên rỉ âm thầm từ khai nguyên chưa có tuổi,
Khao khát riêng mình chút hạnh phúc nhỏ nhoi.

Em muốn cuộn tròn trong khoảng trống mồ côi,
Của cơn giá băng trở về từ thiên thu trước,
Tia sáng tôi mong manh không đủ làm tan giọt nước,
Hoá kiếp trong tim em thành ngấn lệ nhạt nhoà.

Tôi cũng có bình yên phía sau những thiết tha,
Của lời yêu thương hờ em đã từng bố thí,
Thoáng dửng dưng nay trở thành xa xí,
Thừa bên em và thiếu vắng ở bên tôi.

justicetruong
Sep 8, 2008, 04:53 PM
Bóng Mây

Anh chỉ là một kẻ đến sau
Trong chuyến xe tình yêu hôm nọ
Hỏi có đáng hay không
Yêu một người đã có...
Anh trả lời
Chắc đáng, chứ sao không

Em hỡi chuyện đời đâu giống ta mong
Và em anh, đôi mình như mưa nắng
Anh rơi xuống thềm
Rồi tan đi
Thầm lặng
Em soi xuống đời
Hơi ấm trao ai

Để một ngày
Anh mơ nắm bàn tay
Hôn lấy màu mây
Dù một lần đã đủ
Anh cũng thích màu giống em đó chứ

Nhưng chỉ vì yêu cái bóng em, nên...

justicetruong
Sep 9, 2008, 10:00 PM
Sẽ Có Một Ngày

Rồi một ngày em cũng sẽ sang ngang
Lá mùa Thu ai biết vàng mấy độ
Anh dấu niềm riêng
Nhủ lòng không nhớ
Nhớ làm gì ?
Người ấy có yêu đâu...

Rồi một ngày anh thức suốt đêm thâu
Anh nhớ em mỗi lần qua lối ấy
Vẫn quay đầu tìm em nhưng nào thấy
Chỉ có lá vàng rơi từng chiếc
Đơn côi

Rồi một ngày thời gian bỗng dừng trôi
Lá vàng ngưng rơi
Làn hơi thở nhẹ
Em - dáng thiên thần đi trên cao rất khẽ
Ngỡ chỉ dành xáo động...trái tim anh

Rồi một ngày em cũng sẽ sang ngang
Anh lại lang thang như những loài bướm lạ
Loài bướm cô đơn ôm cuộc tình nghiệt ngã
Bay đi tìm quá khứ đến muôn đời...

justicetruong
Sep 9, 2008, 10:04 PM
Có Khi Em Sẽ Biết Dừng Chân

Chớp mắt ba năm qua rồi em nhỉ!
Những đổi thay trong đời em mãn nguyện lắm không?
Cuộc tình mới có đẹp như màu tranh sơn thủy
Hay chỉ thêm lý do cho kiếp nhạn phiêu bồng

Dù thế nào em cũng không còn như trước
Rồi có khi em sẽ biết dừng chân
Vung vãi tình yêu qua dặm trường xuôi ngược
Gánh nợ duyên chắc nhẹ bớt mấy phần

Em đừng hỏi tôi đã quên hay còn nhớ
Tôi và em đâu còn gì để nhớ hay quên
Kho ký ức dặn lòng thôi không mở
Sót lại chút hương thầm cũng khó để đặt tên

Có một điều chắc hẳn em chưa biết
Hết yêu em rồi mà tôi chẳng thể yêu ai
Lỗi tại tôi đặt tim mình nằm lệch
Nên phía sau em, khoảng trống vẫn miệt mài

MGL
Sep 10, 2008, 12:55 PM
Rat cam on ban, mot bai tho rat hay.

justicetruong
Sep 11, 2008, 08:49 AM
Cám ơn MGL đã ghé qua box thơ nhé !

Trăng khóc

Đêm hôm nay trăng khóc
Trên đầu cành lung linh
Gió buồn không thèm thổi
Mây sầu che bóng nghiêng

Xa, lạc bầy cánh nhạn
Gần, mạch sống chông chênh
Sương sầu bi nhỏ nhọt
Ướt cành nhớ truân chuyên

Đêm hôm nay Trăng khóc
Miên man cả khung trời
Nhân thế như chìm vắng
Giữa cõi sầu chơi vơi

Niềm riêng Trăng khép kín
Thiên thu chăng khởi về
Để sầu bao dư ảnh
Khóc riêng mình đêm khuya

Đêm hôm nay Trăng khóc
Khuyến tàn ánh Trăng thanh
Sao bóng mờ xa lối
Buồn lại về chênh vênh

justicetruong
Sep 11, 2008, 08:52 AM
Vọng về

Đêm trăn trở ngủ nghiêng trên vòm lá
Mái hiên nhà vẽ trọn một vòng tay
Môi run rẩy tìm em trong nồng ấm
Mắt nhớ nhung anh khóc lúc giao mùa.


Có thể một ngày anh sẽ biết quên
Sẽ không nhớ những điều anh vẫn nhớ
Sẽ quên cả bản tình ca dang dở
"Em xa rồi" anh hát tặng riêng ai?


Có thể một ngày anh không biết hờn ghen
Không nói lời yêu như anh thường hay nói
Không còn nữa nụ hôn nào vẫn nhớ
Giữa cô đơn anh quạnh vắng quay về.


Chỉ một điều anh biết sẽ chẳng quên
Câu thơ anh viết tặng em ngày yêu ấy
Nếu quá khứ hòa tương lai và hiện tại
Sẽ chẳng khi nào anh lẫn trốn tình em...

justicetruong
Sep 11, 2008, 08:54 AM
Vẫn chờ

Một ngày mưa bay trên phố
Con đường đã vắng thưa người
Anh mang bên mình nhung nhớ
Tìm em, tuy biết xa xôi

Một ngày con tim thao thức
Biết mình đã trót yêu em
Mốt tình đầu hay...duy nhất
Đau lòng anh suốt cả đêm

Em đi không lời hứa hẹn
Cũng chẳng thư đến một lần
Anh khờ, nghĩ suy nông cạn
Ngỡ em lần ấy ngại ngùng

Một ngày mưa bay nhiều lắm
Trên đường dành chỉ riêng anh
Bờ môi vừa pha chút đắng
Nỗi sầu ai rót mà mang ?

Anh không vì yêu mà chết
Cũng không vì tình để say
Anh đau vì câu chấm hết
Em vừa mới viết đêm nay

Anh không vì em mà khóc
Chỉ vì thấy tội đời mình
Bao năm anh như tên ngốc
Yêu em, yêu quá thật tình

Để một ngày con đường đó
Còn đường không cánh chim bay
Anh gom đủ đầy nhung nhớ
Và vẫn chờ em, có hay ?...

justicetruong
Sep 16, 2008, 03:32 PM
Kỷ niệm

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi ...

justicetruong
Sep 16, 2008, 03:35 PM
Tiếc nuối

Đâu có biết...môi ngoan là trái cấm
Nên vô tình...chạm nhẹ để thương đau
Đâu có biết...hạt mưa vương lấm tấm
Trên mắt em...để mãi nhớ về nhau....

Đâu có biết... nụ tình phai mặn đắng
Nên dại khờ...để lạc bước thời gian
Đâu có biết hoa tương tư nở trắng
Nấm mộ đời...có tên gọi trái ngang...

Đâu có biết chiều đang giăng mây tím
Để hoàng hôn ngơ ngác kiếm tìm em
Đâu có biết nẻo đi về giăng kín
Khói sương buồn...cay đắng lệ tình rơi....!!!

justicetruong
Oct 7, 2008, 12:15 PM
Kỷ niệm

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi .

honda912002
Oct 25, 2008, 07:01 AM
Kỷ niệm

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi ...


Bai` na`y dda^u phai? tu*.a dde^` la` Ky? Nie^m ????
Bai` tho* na`y cua? Thi Si~ Phan Thi. Thanh Nha`n ma` Justice ha' ????

honda912002
Oct 25, 2008, 07:14 AM
Vọng về

Đêm trăn trở ngủ nghiêng trên vòm lá
Mái hiên nhà vẽ trọn một vòng tay
Môi run rẩy tìm em trong nồng ấm
Mắt nhớ nhung anh khóc lúc giao mùa.


Có thể một ngày anh sẽ biết quên
Sẽ không nhớ những điều anh vẫn nhớ
Sẽ quên cả bản tình ca dang dở
"Em xa rồi" anh hát tặng riêng ai?


Có thể một ngày anh không biết hờn ghen
Không nói lời yêu như anh thường hay nói
Không còn nữa nụ hôn nào vẫn nhớ
Giữa cô đơn anh quạnh vắng quay về.


Chỉ một điều anh biết sẽ chẳng quên
Câu thơ anh viết tặng em ngày yêu ấy
Nếu quá khứ hòa tương lai và hiện tại
Sẽ chẳng khi nào anh lẫn trốn tình em...


Con` tua. dde^` nay` la` MỘT LẦN ĐƯỢC YÊU... ???? cua? tac' gia? gi` que^n ro^`i ta ?